Ta vốn là một vị công chúa tiền triều ngốc nghếch.
Sau ngày nước mất nhà tan, lại bị hoàng đế ban gả cho Tứ hoàng tử m/ù lòa để xung hỉ.
Tứ hoàng tử tính tình nhu hòa, trên mặt lúc nào cũng mang ý cười.
Bởi thế, ta thường ứ/c hi*p chàng, trêu chọc chàng.
Dẫu vậy, chàng vẫn đối đãi với ta vô cùng tử tế.
Cho nên sau khi chàng qu/a đ/ời, đứng trước linh cữu, ta gần như đã nuốt vàng tuẫn táng, quyết theo chàng mà đi.
Cho đến khi trong qu/an t/ài truyền ra một giọng nói quen thuộc đến mức không thể quen hơn, gi/ận dữ quát lớn:
“Còn không mau cản lại?!”
Vị quân tử hiền lành tháo xuống mặt nạ, lúc ấy ta mới hay, những kẻ từng ứ/c hi*p ta năm xưa, đã bị nanh vuốt dưới lớp mặt nạ này x/é thành mảnh vụn ra sao.
01
Dưới sự lôi kéo th/ô b/ạo của thiết kỵ Đại Tùy, đám nữ quyến tiền triều chúng ta cuối cùng cũng kết thúc nửa năm trời lưu vo/ng khốn khổ.
Một đoàn người được sai kẻ chuyên trang điểm lại cho tươm tất, khoác lên lớp sa y mỏng hở vạt, rồi dẫn thẳng đến trước long nhan. Chỉ trong chốc lát, ai nấy đều hiểu rõ chuyện sắp xảy ra, liền ưỡn ng/ực thẳng lưng, ngay cả những phụ nhân nửa già cũng cố làm dáng thiếu nữ e lệ.
Đất Tùy phương Bắc rét buốt, mà lão hoàng đế lại háo sắc vô cùng, đặc biệt thích dùng thân thể nữ nhân để sưởi ấm. Chỉ cần kéo mở vạt áo, thọc tay vào trong, liền có một “lò sưởi tự nhiên”, gọi là “tiểu nương khai khâm”.
Trong Ngự thư phòng, xuân sắc lay động, miên man bất tuyệt.
Nhìn ngang như dãy núi, nhìn nghiêng tựa đỉnh non, ánh mắt híp của lão hoàng đế tỏa sáng rực rỡ. Nữ nhân phương Bắc phần nhiều cường hãn, những tiểu nương xinh như hoa như ngọc như chúng ta lại càng hiếm thấy.
Ta cũng cố sức ưỡn người về phía trước, chỉ tiếc vốn dĩ cảnh sắc trước ng/ực đã bằng phẳng, chẳng có bao nhiêu vốn liếng, cuối cùng chỉ còn lại vẻ buồn cười, khiến lão hoàng đế bật cười ha hả.
“Gương mặt thì xinh đẹp thật, chỉ tiếc lại là một Thái Bình công chúa. Tên gọi là gì? Triệu Tử Khiên? Đã mang họ Triệu, hẳn là đích nữ hoàng thất. Cũng tốt. Lão Tứ nhà trẫm năm nay hai mươi, tuy mắt chẳng được sáng, nhưng bản tính không x/ấu, vừa hay thiếu một người sưởi ấm giường, liền để nàng qua đó. Nhân tiện xung hỉ xem đôi mắt nó có khá hơn không. Còn lại, dẫn đi tắm rửa sạch sẽ.”
Mẫu thân ta khi còn sống từng là mỹ nhân danh chấn thiên hạ, chỉ tiếc bị tên phụ hoàng khốn kiếp kia thu nạp vào hậu cung.
Ta mỗi lần soi gương, lông mày liễu, mắt đào hoa, dung mạo trong gương quả thực là phôi th/ai mỹ nhân. Chỉ vì nhiều năm đói khát, sắc mặt vàng vọt g/ầy gò, trước ng/ực tự nhiên chẳng dày dặn, xa không thể làm “tiểu nương khai khâm”.
Thế là cuộc hôn sự hoang đường cẩu thả ấy rơi xuống đầu ta—
Một “Thái Bình công chúa” đã mất nước, gả cho Tứ hoàng tử m/ù lòa Thẩm Dực.
02
Ta vừa bước chân vào phủ hoàng tử, liếc mắt nhìn quanh, lập tức lửa gi/ận bốc lên.
Quả nhiên, phụ tử nhà này đúng là cùng một giuộc.
Trước chính đường, một đám tỳ nữ nước da mịn màng đang cười đùa, từng cử chỉ đều toát ra vẻ mị hoặc tự nhiên, lại còn sinh ra… hùng vĩ đến thế.
Hừ, ánh mắt không tệ, chọn ra tiểu nương khai khâm ai nấy đều là thượng phẩm.
Ta nhìn mà tức đến bốc hỏa, đứng ngay trước cổng kéo giọng gọi lớn:
“Thẩm Dực!”
Thanh thế vang dội, khiến toàn phủ trên dưới, kẻ bận người rảnh đều quay đầu nhìn về phía ta. Những tỳ nữ dễ sinh nở kia càng hoảng hốt ôm ch/ặt trước ng/ực, hoa dung thất sắc.
Người đàn ông cao lớn trong đại sảnh đang lắc đầu ngâm sách, nghe tiếng “sư tử Hà Đông” của ta, cũng quay đầu lại.
Ta lập tức nghẹn thở.
Chậc, quả thực tuấn tú.
Ta đã được xem là cao ráo trong hàng nữ tử, không ít nam nhân cũng không bằng, vậy mà Thẩm Dực thân hình cao dài, vẫn cao hơn ta hẳn một cái đầu. Lông mày ki/ếm, môi mỏng hơi tái, càng làm làn da thêm trắng, cằm gọn gàng rõ nét, chỉ là đôi mắt bị dải lụa đen che kín, không nhìn rõ dung mạo thế nào.
Cơn gi/ận lập tức tan đi quá nửa. Ta liền đổi sang nụ cười dịu dàng, bước sen nhẹ nhàng, chầm chậm dựa về phía Thẩm Dực.
Người đối diện nghe tiếng bước chân ta đến gần, trầm ngâm giây lát rồi cất giọng:
“Không biết Thái Bình công chúa gọi tại hạ có việc gì?”
Tâm trạng vừa mới yên ổn của ta, lập tức bị ba chữ “Thái Bình công chúa” khuấy lên sóng lớn ngập trời.
Hay cho ngươi Thẩm Dực! Không phải là m/ù sao? Lão nương Thái Bình đấy thì sao? Cái tên chó má kia lão cẩu tùy tiện đặt ra, ngươi lại nhặt về dùng ngon lành.
Trong phủ nuôi cả đám tỳ nữ… à không, nước da mịn màng thế kia, còn giả vờ đứng đắn mà cười nhạo ta “Thái Bình công chúa”?
Ngụy quân tử, giả chính nhân!
Dám trêu chọc ta, hôm nay lão nương quyết cho ngươi đẹp mặt.
Thế là ta bước liền hai bước áp sát Thẩm Dực, nhanh như sét đ/á/nh, gi/ật phăng dải lụa đen che mắt chàng.
Lụa rơi xuống, ta trông thấy đôi mắt vốn nên đen thẳm, lại phủ một tầng màng trắng đ/áng s/ợ. Thế nhưng sắc trắng bệ/nh hoạn ấy lại khiến đôi phượng nhãn hẹp dài thêm vài phần yêu dị.
Tay ta lơ lửng giữa không trung, không khỏi cười gượng hai tiếng:
“Ha ha, thì ra thật sự m/ù rồi à.”
Vì màn xuất hiện của ta quá đỗi chấn động, nên xung quanh vốn ồn ào, lời này vừa thốt ra, tức thì vạn vật lặng như tờ.
Đám nô bộc đứng xem náo nhiệt đồng loạt cúi đầu, nín thở chờ chủ tử lên tiếng.
“Công chúa có việc gì?”
Giữa ánh mắt của mọi người, bị ta vạch trần khuyết điểm, Thẩm Dực chẳng hề nổi gi/ận, chỉ nhẹ nhàng cầm lấy dải lụa, cúi đầu thuần thục buộc lại, khóe môi vẫn mang ý cười, ôn hòa hỏi ta.
“Chuyện này…”
Ta chợt thấy áy náy, lắp bắp không nói nên lời.
Hai tay giấu sau lưng xoắn vào nhau, ta ngượng ngùng nói:
“Thật… thật là thất lễ.”
Nụ cười nhạt của Thẩm Dực khiến người ta sinh lòng thân cận, chàng ôn tồn nói:
“Cứ nói không sao.”
“Cái đó… phu quân…”
Ta thấy rõ mày Thẩm Dực khẽ nhướng lên, vội vàng sửa lời:
“Tứ hoàng tử, Tứ điện hạ, có thể cho giải tán hết nô bộc trong phủ được không? Ta vốn ưa thanh tĩnh, lại đã lưu lạc nửa năm, có người hầu hạ bên cạnh ngược lại không quen…”
Nói xong liền hối h/ận. Người ta quen hưởng phú quý, lại còn tật ở mắt, không người hầu hạ sao được? Ta thân là tân phụ mới đến, đã mở miệng đòi hỏi vô lễ như vậy, đặt Thẩm Dực vào chỗ nào?
Ta x/ấu hổ đến mức mặt nóng bừng bừng.
Đám tỳ nữ nước da mịn màng quanh đó lại che miệng cười khúc khích.
Thẩm Dực cúi đầu, khóe môi treo nụ cười đầy ý vị, nụ cười ấy khiến lòng ta bồn chồn không yên. Chẳng lẽ chàng biết đọc tâm thuật, hiểu rằng lão nương đang gh/en t/uông bừa bãi?
“Được.”
Trong ánh mắt kinh ngạc tột độ của ta, Thẩm Dực khẽ gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, tựa như vứt bỏ thứ gì đó có cũng được, không có cũng chẳng sao.