Chương 1

Tôi là nhân vật chính của Tấn Giang, nhưng không phải là nhân vật trong một tác phẩm cụ thể nào. Tôi có thể trở thành nhân vật chính trong bất kỳ tác phẩm nào được đăng trên Tấn Giang.

Gần đây Tấn Giang mở rất nhiều văn phòng canh tác. Vừa thoát khỏi một trường quay xuyên nhanh, tôi đã nhận ngay nhiệm vụ canh tác mới.

Sáng sớm tỉnh dậy, tôi vác cuốc chuẩn bị vào trường quay ra đồng làm việc. Đang cuốc đất thì thấy hai người đàn ông áo trắng đứng bên ruộng, một người trẻ tuổi đẹp trai, người kia quay lưng về phía tôi. Tôi nghĩ thầm: "Dựa vào khí chất và ngoại hình như này, chắc là NPC quan trọng rồi. Theo kinh nghiệm, mình nên đi theo xem sao, biết đâu sẽ thúc đẩy tình tiết phát triển".

Thế là tôi lẽo đẽo theo họ vào rừng cây.

Nấp sau thân cây, tôi nghe người trẻ tuổi gọi người kia là "sư tôn". Tôi thầm nghĩ: "Phim trường này phức tạp thật, vừa canh tác vừa tu tiên. Có khi nhiệm vụ chính của mình là trồng linh thảo cho môn phái này". Dù đã từng tham gia phim trường tu tiên nhưng trồng linh hoa linh thảo thì chưa có kinh nghiệm.

Đang suy đoán tình tiết, bỗng nghe thấy hai người họ phát ra những âm thanh kỳ lạ "ư ư a a". Tôi thay đổi góc nhìn, thò đầu ra xem...

Trời đất ơi cảnh sát mạng duyệt nội dung ơi!

Họ đang đ/ập đập kìa!!

Vị "sư tôn" thoát tục như tiên đang bị l/ột áo, đ/è vào thân cây đóng đinh kia kìa!!!

Tên áo trắng trẻ tuổi vừa gọi "sư tôn" vừa như chó con hú hét gặm nhấm ng/ực ổng!!!!

Ch*t chắc rồi! Tác giả nào gan dạ dám công khai lái xe trên Tấn Giang vậy? Phim trường này sẽ bị ch/ặt phăng mất! Phải nhanh chóng tìm cách chuồn khỏi đây thôi, không sau này không còn phim trường nào nhận mình nữa! Một nhân vật chính Tấn Giang từng chứng kiến cảnh lái xe? Còn đâu là nhân vật chính Tấn Giang nữa?

Tôi chẳng thèm quan tâm có bị phát hiện hay không, quay người định chạy khỏi phim trường. Ai ngờ vị sư tôn phóng ra một dải lụa trắng quấn ch/ặt lấy chân tôi, lôi phắt người tôi lên không trung!

Á!!

"Chạy cái gì?" Sư tôn hỏi.

Hỏi ng/u! Không chạy thì để bị phát hiện cảnh lái xe, sau này đừng hòng hoạt động ở Tấn Giang nữa à?

"Hai người dừng lại ngay đi, để bị thanh tra phát hiện yếu tố khiêu d/âm thấp kém trong phim trường là toi đời!" Tôi hét lên cảnh báo.

"Nhân vật cậu đóng là gì thế? Không làm việc lại còn nói nhảm?" Tên tiểu lang câu vừa đổ mồ hôi hột "cày cuốc" trên người sư tôn vừa thì thào hỏi tôi.

Tôi đang làm việc đó thôi! Sáng sớm đã vác cuốc ra đồng rồi! Nhưng các người đang làm cái gì thế này... Mặt tôi méo xệch vì h/oảng s/ợ. Hay đây là một màn chơi, tôi chứng kiến đệ tử môn phái ngoại tình với sư phụ, sau khi nhập môn bị họ bức hại suýt mất mạng? Họ là NPC phản diện?

Tôi lại liếc nhìn bộ phận dưới thân họ đang kết nối, đ/ập đập nhỏ giọt... Lạy trời, nhưng các người không được làm thật chứ!

"Dừng... anh dừng lại đi..." Vị sư tôn yếu ớt đẩy tên tiểu lang, rên rỉ thở dài, sau đó tay phải vung lên... Tôi như con lợn bị lôi sát lại gần hơn... Nãy giờ bảo yếu ớt mà gi/ật mạnh thế này, chân tôi g/ãy mất!

"Sư tôn muốn làm gì? Chẳng lễ đ/ộc phát tác, một mình đệ tử chưa đủ sao? Một lão nông thô kệch, sư tôn chẳng lẽ cũng muốn bị hắn lên?" Tên tiểu lang vẫn miệt mài đọc thoại. Tôi nghĩ thầm: "Mày mà phóng túng thêm chút nữa là móm đấy".

Sư tôn trừng mắt liếc tiểu lang, hai tay nắm lấy áo tôi, dùng sức gi/ật mạnh... Xoẹt!

"Á!!!!!!" Tôi nhắm nghiền mắt, nước mắt thất nghiệp tuôn rơi!

"Chuyện gì thế?!" Sư tôn & đệ tử đồng thanh hỏi.

Tôi mở mắt nhìn! Tạ ơn luật lệ Tấn Giang, phần thân thể từ cổ trở xuống của tôi toàn là mã vạch!!

Vị sư tôn mặt đen như chảo ch/áy: "Sao lại thế? Kịch bản của ta rõ ràng viết: Chỉ cần đàn ông nào ngoại hình ổn, thân hình được việc là đều lên được ta. Sao trên người ngươi lại có mã vạch?" Sư tôn nghi hoặc.

Dù tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng ông tỉnh táo đi chứ! Trên Tấn Giang làm sao tiếp nhận được kịch bản này? Nhân vật của ông sẽ bị tắt đèn từ đầu đến cuối phim đấy!

Vị sư tôn không tin, cúi người định hôn miệng tôi. Tôi như gái còn trinh gặp phải sâu hiếu sắc, nhất quyết không cho hôn. Nhưng tôi đóng vai nông dân, ổng đóng vai tôn giả tu tiên, tôi đâu địch lại. Khi môi hắn chạm vào tôi, đầu tôi bỗng hiện lên ba chữ lớn:

ĐỢI! DUYỆT! CAO!

...

Tấn Giang đối đãi với ta không bạc, thời khắc then chốt vẫn giữ gìn tri/nh ti/ết cho ta.

"ĐM!"

Vị sư tôn ch/ửi thề, đuổi tiểu đồ đệ đi, đàm phán riêng với tôi: "Mi là tội đồ gì vậy? Ta khó khăn lắm mới vào được phim trường lớn, đóng vai sư tôn tu tiên cao cao tại thượng luôn bị người khác lên. Định theo trend nổi như cồn, ai ngờ chương 1 đã bị ngươi phá hỏng!"

"Ông muốn lách luật để nổi nhanh thì rủi ro quá lớn, không sợ bị khóa truyện vào danh sách đen, không phim trường nào nhận sao?" Tôi chân thành khuyên nhủ, "Cẩn thận chút đi! Dám lái xe trên Tấn Giang, không muốn sống nữa à?"

"Ngươi nói cái gì?" Ánh mắt vị sư tôn nhìn tôi như nhìn sinh vật ngoài hành tinh.

"Đây là Hải Đường." Hắn nói.

Rồi một thứ dịch thể trong suốt lẫn t*** d*** mà tôi chưa từng thấy trong bao năm hành nghề, từ chân hắn tuôn xuống đất.

...

Đẹp trai ơi, anh nói đây là đâu?...

Chương 2

"Nhầm phim trường rồi!" Sư tôn quát, "Mau lên giường với ta một trận rồi cút ra ngoài!"

"Chúng tôi là trai thẳng Tấn Giang, không phô trương chuyện đ/ập nhau..." Tôi lúng túng, chỉ muốn thoát khỏi đây ngay.

"Không đ/ập ta thì tuyến phụ sẽ bị ch/ặt, nhân vật sẽ sụp đổ! Ngươi biết ta vào phim trường Hải Đường này khó khăn thế nào không? Ngoài kia toàn song tính ng/ực to đẻ con! Dưới thân ta chỉ có một lỗ, điều kiện thân thể không cho phép, không vào phim trường khác được! Đây mới là chương 1 mà ngươi đã muốn phá ta?" Sư tôn gi/ận dữ, chỉ muốn đ/á bay tôi ra ngoài, "Nhân vật ta hễ gặp vai nào ngoại hình ổn là phải lên giường! Ngươi mang mặt nhân vật chính thế này mà không đ/ập, hay là... bất lực?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

MÁU XANH

Chương 12
Lần đầu tiên tôi nhận ra thế giới này có gì đó không đúng… là trong buổi huấn luyện sơ cứu của công ty. Giảng viên chỉ vào mô hình cơ thể người rồi nói: “Nhớ kỹ, máu của con người có màu xanh lam, chỉ sau khi tiếp xúc với không khí mới dần bị oxy hóa thành màu đỏ.” Ban đầu tôi còn tưởng ông ta đùa. Cho đến khi thấy tất cả mọi người đều nghiêm túc gật đầu, cúi xuống ghi chép, tôi mới không nhịn được mà giơ tay lên. “Thầy ơi, có phải thầy giảng nhầm rồi không? Máu vốn dĩ luôn là màu đỏ mà.” Giảng viên cùng toàn bộ đồng nghiệp trong phòng đồng loạt nhìn tôi như đang nhìn quái vật. Ông ta nhíu mày, lật giáo trình đưa cho tôi xem. Trên trang giấy trắng mực đen rõ ràng ghi: “Máu có màu xanh lam.” Tôi chết lặng. Vội mở điện thoại tra cứu, kết quả hiện ra… tất cả đều giống hệt nội dung trong giáo trình. Đồng nghiệp Trương Vy lén kéo tay tôi, thấp giọng hỏi với vẻ lo lắng: “Dạo này cậu làm việc quá sức à? Chuyện dĩ nhiên thế này mà cũng quên được?” Tôi không biết phải trả lời cô ấy thế nào. Giữa ánh mắt kỳ quái của mọi người, tôi chỉ đành cười gượng, bảo rằng lúc nãy mình nói đùa thôi. Buổi huấn luyện vừa kết thúc, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh. Nghiến răng dùng ghim băng đâm rách đầu ngón tay. Máu đỏ tươi nhanh chóng trào ra. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Ký ức của tôi không sai. Dù chưa hiểu nguyên nhân là gì… nhưng chắc chắn bọn họ đang chơi tôi một vố đùa cực kỳ quá đáng. Đang định đi ra ngoài, cuộc trò chuyện của hai đồng nghiệp bên ngoài chợt lọt vào tai. “Phương Nặc hôm nay buồn cười thật đấy, vậy mà lại nói máu luôn có màu đỏ.” “Đúng thế. Trùng hợp là tớ đang bị chảy máu chân răng, muốn gọi cô ấy đến xem quá.” Tôi lén ghé mắt nhìn qua khe cửa buồng vệ sinh. Đồng nghiệp nhe răng trước gương. Cô ấy dùng khăn giấy lau vết máu nơi khóe miệng. Trên hàm răng trắng nhợt… Dòng máu màu xanh lam đang chậm rãi chuyển thành đỏ.
93
5 Cướp bóc Chương 13.
6 Ngọc Tỷ Chương 12
10 Phía Sau Chương 15
11 Công chúa của anh Chương 21
12 Thất Nhật Tiên Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm