Suốt mấy ngàn năm, tôi đã phục vụ vô số chủ nhân. Chư hầu thời Xuân Thu, tướng quân nhà Hán, quý phi đời Đường, thương nhân triều Minh. Lúc cầu nguyện, họ đều nghĩ mình là ngoại lệ. Về sau, chẳng có ai là ngoại lệ cả.
Lần cuối bị nhặt được là vào thời Quang Tự. Mở mắt lần nữa, một gã đàn ông mặc đồng phục giao hàng đang ngồi xổm trên sàn nhà trọ, cầm điện thoại chụp tôi.
“Hai chục tệ m/ua được, đáng không?”
Tôi đáp: “Ba điều ước, nghĩ kỹ rồi hãy nói.”
Hắn gi/ật b/ắn người, như thể không ngờ một chiếc đèn lại biết nói.
“Anh... anh là cái gì?”
Tôi đáp: “Cứ đoán đi.”