Trường Thọ

Chương 25

31/08/2025 12:30

Cố Lưu dỗ dành xong tâm trạng của nàng, đưa người trở về phòng, sau đó quay sang nhìn ta.

Ta ngồi trên cầu nhỏ trong sân, vừa đung đưa chân nghịch nước dụ cá bơi, vừa hứng dòng nước chảy từ giả sơn rửa sạch lớp phấn nâu vàng trên mặt, lộ ra dung nhan thanh tú.

Ta đã bù đắp được nỗi h/ận lớn nhất của Cố Lưu kiếp trước, nên giờ đây hiếm hoi cảm thấy vui vẻ.

Quay đầu lại, phát hiện Cố Lưu đang nhìn chằm chằm.

Ta nở nụ cười rạng rỡ.

30

Sau khi Diệp Hoàng hậu "ch*t", hoàng đế bỗng trở nên tiêu điều, u uất chán nản, không thiết triều chính, ngay cả Tôn Quý phi được sủng ái bậc nhất cũng không khuyên được.

Ngài lại bắt đầu mất ngủ, thức trắng đêm đêm, vừa chợp mắt được đã mơ thấy nguyên phối thê tử đã khuất.

Ngự y trong cung đều đã chẩn qua mạch, không ai trị được chứng mất ngủ này, đành phải treo bảng cầu hiền thầy th/uốc giỏi ngoài dân gian. Vừa hay thần y danh tiếng đang ở kinh thành, cung đương nhiên phái người mời vào.

Thần y dắt theo ta - "đồ đệ" vào cung, kê đơn cho hoàng đế, đêm đó ngài cuối cùng cũng ngủ được giấc ngon.

Nhưng phương th/uốc này không trị tận gốc, chỉ tạm thời hoãn giải. Thần y xin nam hạ tìm linh dược, để ta ở lại cung điều dưỡng cho hoàng đế.

Ta bước ra từ sau hai tiểu đồng theo hầu, ngẩng đầu lên khiến cả điện chợt lặng.

Ta biết mình sinh đẹp.

Dung mạo yêu kiều lại khoác lên mình bạch y giản dị, tựa sen vươn khỏi nước, dễ dàng chiếm được thiện cảm và tin tưởng của người khác.

Ai ngờ được, chứng á/c mộng của hoàng đế kia thực ra là do ta làm tay chân.

Trước đây ngài từng đến trang viện, bị ta hạ đ/ộc dược mãn tính. Không ch*t người, nhưng cực kỳ phiền toái.

Ta thuận lý thành chương ở lại cung, thỉnh thoảng gia trọng triệu chứng, đôi khi sắc th/uốc hoãn giải. Khi tinh thần ngài mê man nghĩ đến Diệp Hoàng hậu, ta lại vờ vô tình nhắc chuyện liên quan, khiến ngài càng thêm hối h/ận.

Giống kiếp trước, chỉ là nay tiến trình được đẩy nhanh.

Trong lúc hoàng đế ngắm vật nhớ người, ta khéo léo nhắc đến Cố Lưu.

Ta nói: "Thần nữ sống ở Lạc Thành, từng c/ứu một kẻ sắp ch*t trong đám ăn mày. Hắn quần áo rá/ch rưới, chân khập khiễng, đầu tóc bù xù, thường bị người ta đ/è ra như chó ăn vụng, là thằng đi/ên ai cũng gh/ét ngoài thành."

"Sau này Lạc Thành biến động, thần nữ theo sư phụ rời đi, không gặp lại hắn nữa, cũng không biết còn sống không."

Ta như vô tình nhắc đến, không nói rõ thân phận người đó.

Mấy hôm sau, hoàng đế ra ngoại thành tản bộ gặp ám sát, chạy trốn đến nơi hoang vu, đói lả người sắp ngất thì gặp kẻ đầu tóc xõa xượt dơ dáy.

Người đó che mặt bằng tóc rối, hành động ngờ nghệch.

Dù ngốc nghếch nhưng lương thiện, thấy hoàng đế sắp ngất liền đưa nửa chiếc bánh mình có.

Hoàng đế có lẽ cả đời chưa ăn thứ gì cứng thế, nhưng nuốt vội vàng, cảm động khôn xiết. Vừa định nói thì ám sát đuổi tới, trong hỗn lo/ạn, người kia vô tình đỡ đò/n cho ngài.

Đúng lúc ngự lâm quân tìm tới, hai bên đá/nh nhau, giặc bị tiêu diệt hết.

Lúc này ta đã là ngự y được hoàng đế tín nhiệm nhất. Đoàn người về cung, ta chạy đến xử lý vết thương, gi/ật mình nhận ra kẻ mặt mày lem nhem kia.

Ta nói với hoàng đế, đây chính là kẻ khốn khổ ta từng c/ứu ở Lạc Thành, đầu hắn từng bị trọng thương nên thần trí không minh mẫn.

Ta nói, không ngờ lại gặp hắn nơi xa xôi thế này, dường như hắn đã mất trí nhớ.

Ta vắt khăn lau mặt cho hắn, chải lại mái tóc rối bù. Hoàng đế liếc nhìn, chén th/uốc trên tay "cách" một tiếng rơi vỡ.

Cố Lưu giả ngốc không để lộ sơ hở, gi/ật mình co rúm lại.

Hắn cũng có dung mạo tuấn tú. Đôi mắt trong veo đầy h/oảng s/ợ, trông thật đáng thương.

Hôm đó hoàng đế lảo đảo kéo Cố Lưu dậy.

Có những điều, chỉ cần gợi mở vừa đủ.

Là thầy th/uốc được tín nhiệm nhất, ta nói Cố Lưu ngốc thì hắn là ngốc, nói mất trí thì là mất trí. Ngự y khác dù biết thực tình cũng không dám cãi. Nói ra thì chẳng phải thừa nhận kém cỏi sao?

Ngốc nghếch, mất trí nhớ, xuất hiện ở ngoại ô kinh thành cũng có lý do. Có lẽ lo/ạn lạc, hắn mê man theo dòng lưu dân đến đây.

Dù ngốc vẫn lương thiện, sẵn lòng cho kẻ sắp ch*t miếng ăn.

Dù quên hết vẫn hiếu thuận, vô thức đỡ đ/ao ki/ếm cho phụ thân.

Đối lập với phẩm chất ấy là hình hài tàn tạ, cùng câu nói vô tình của ta: "Tổn thương đầu óc ảnh hưởng thần trí".

Dù bị phế, Cố Lưu vẫn là hoàng tử, dù có lưu đày cũng phải giữ thể diện hoàng tộc, sao lại ra nông nỗi này?

Hoàng đế sai người điều tra, biết được Cố Lưu từ khi rời kinh thành đã chịu đủ ng/ược đ/ãi , đương nhiên hiểu là do Tôn Quý phi chủ mưu.

Khi sủng ái thì mặc nhiên để nàng tác oai tác quái, khi chán gh/ét lại hối h/ận muộn màng về đ/ộc á/c của nàng - thứ đ/ộc á/c chính ngài đã dung túng.

Nỗi hối h/ận của hoàng đế lên đến cực điểm, không tự chủ bước đến bên Cố Lưu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0