Trái Tim Bị Đâm

Chương 12

18/08/2025 03:03

Nếu nương nương còn trách ph/ạt nhi thần, lúc già muốn nương tựa vào ai!"

Ta vốn có chút căng thẳng.

Nghe những lời ng/u ngốc ấy, ta biết rằng hắn đã đến kỳ tử.

Vũ Hoàng hậu có lẽ gi/ận dữ tột cùng, cuối cùng lại phá lên cười.

"Đợi ngươi sống được đến ngày bổn cung già đi rồi hãy nói!"

Nàng hạ lệ tước đoạt tôn hiệu của người con này, giáng làm thứ nhân, đuổi khỏi kinh thành.

Mà nhát d/ao cuối cùng, là do Phượng Lương Nguyệt từ Phi Điểu Các đ/âm vào.

Phi Điểu Các đã cung cấp cho ta rất nhiều tin tức, ta đương nhiên cũng phải đền đáp.

Ngày phế vương rời kinh, ta đã giao nộp lộ tuyến của hắn.

Nghe nói lúc đó hắn vẫn còn mơ mộng, nói với tả hữu: "Mẫu hậu sớm muộn gì cũng sẽ đón bổn vương hồi kinh, nàng chỉ còn mỗi ta là con trai có thể dùng được."

Sau đó, hắn liền gặp thích khách trên đường.

Phượng Lương Nguyệt tự tay gi*t hắn.

Nàng không biết võ, nghe nói tìm vị trí cũng không vững, đ/âm d/ao cũng chậm.

Nghe nói, lúc đó nàng hỏi hắn: "Điện hạ, còn muốn nạp thiếp làm thiếp thất không? Ái chà, tiếc quá, thiếp gi*t điện hạ trước rồi."

Hắn ch*t cũng chậm.

Nên Phượng Lương Nguyệt có thời gian từ tốn nói với hắn những lời ta dặn.

"Trước khi rời kinh, thiếp đã hỏi Sở đại nhân, có thể gi*t điện hạ không? Hoàng hậu nương nương, có còn nhớ đến điện hạ không?

"Đại nhân bảo cứ gi*t đi, Hoàng hậu sẽ không nhớ đến hắn nữa đâu.

"Nương nương còn ba vị công chúa.

"Trưởng công chúa có quân công, có chính tích, lại đối với Hoàng hậu nương nương vô cùng trung thành hiếu thuận.

"Nương nương, sớm đã muốn lập công chúa rồi."

Nghe nói, phế vương vẫn không tin...

Hắn nói: "Làm sao có thể, một kẻ, phụ nhân."

"Ai mà biết? Nhưng điện hạ cũng không thấy được đâu. Điện hạ sẽ ch*t dưới tay phụ nhân."

06

Cái ch*t của Ninh Vương trong triều căn bản chẳng gây nên chút gợn sóng nào.

Vũ Hoàng hậu cũng chẳng đ/au buồn mấy.

Quả nhiên nàng quay đầu liền gạt bỏ mọi dị nghị, phong Trưởng công chúa làm trữ quân.

Và điều ta từ Hàn lâm viện ra, đưa vào Trung thư tỉnh.

Đây là thái độ của nàng.

Bởi Ninh Vương, có thể nói là do ta ép ch*t, mà việc nàng làm thế này là để cảnh cáo các đại thần, rằng chính nàng tự tay từ bỏ con trai mình.

Sát ph/ạt quả quyết như vậy, nhất thời trong triều không còn kẻ nào dám trái nghịch Vũ Hậu nữa.

Ta thăng quan rồi.

Không thể chỉ sửa sách, làm thơ, sống qua ngày được nữa.

Nghị chính khá mệt.

Nhưng Phúc Miên của ta ngày càng cởi mở.

Nàng bắt đầu có dáng vẻ như thuở thiếu thời.

Không còn ngày ngày tâm sự nặng trĩu, đôi mắt cũng không còn u ám ch*t chóc.

Hứa Vương phi được giữ nguyên phong hiệu, ngày ngày dẫn nàng đi chơi phố Hồi Tự.

Đôi khi còn dẫn cả Phượng Lương Nguyệt đi nữa.

Chỉ là ta có một điểm không thích, nàng không còn chú ý đến ta như trước nữa.

Nàng cũng sẽ không còn ngồi xổm trước cửa đợi ta về nhà.

Thậm chí, cũng không chịu ra sức nữa...

Đối với ta, luôn có một sự lười biếng kiểu "tiết chút sức lực, ngày dài còn lâu".

Đôi lúc khá ấm ức.

Nhưng...

Nhìn nàng vui vẻ hớn hở, ta cũng chỉ biết thở dài.

Chơi đi chơi đi.

Những thứ tốt đẹp trên đời này, đều nên dành cho Phúc Miên của ta chơi.

Đợi khi nàng chán hết rồi, sẽ phát hiện ra, vẫn là phu quân chơi vui nhất.

-Hết-

Thất Thủy

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14