Tôi là kẻ bắt chước. Khi tận thế ập đến, nam nữ chính nhặt được một đứa bé bụ bẫm trắng trẻo. Tôi cũng học theo họ nhặt một đứa bé, nhưng da màu tím. Mọi người đều bảo tôi đi/ên rồ, nhưng nhờ nó mà tôi có ng/uồn tinh hạch vô tận. Ba năm sau, tôi đang dắt con gái đi nhặt tinh hạch vui vẻ. Đột nhiên dòng bình luận hiện lên: [Nữ phụ còn không biết, đứa bé cô nuôi chính là Vương Tử Dị Tộc tương lai.] [Đợi khi Vương Tử Dị Tộc lên mười, món khai vị đầu tiên sẽ là mẹ nuôi của hắn.] Tay tôi run lên, tối hôm đó liền viện cớ đi tìm tinh hạch rồi bỏ trốn. Sáng hôm sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ. Đứa bé ba tuổi nhón chân, ngẩng mặt khoe với tôi vòng tay đầy ắp tinh hạch cao cấp. Trên gương mặt nhỏ vẫn còn vệt nước mắt, giọng điệu đầy kiêu hãnh: "Mẹ ơi, con tìm được rất nhiều thứ lấp lánh mẹ thích!" "Lần sau ra ngoài nhớ dắt con theo, sẽ không bị lạc đường nữa đâu." Bình luận: [Hỏng rồi, Vương Tử Dị Tộc hình như là bảo bối của mẹ rồi.]