Sau ca trực đêm, đầu óc tôi như một mớ hỗn độn. Vừa định bước vào thang máy đã nghe tiếng đồng nghiệp gọi gi/ật lại:
"Bác sĩ Tô, tôi thật gh/en tị khi cô lấy được người chồng ưu tú như vậy!"
Tôi ngơ ngác hỏi cô ấy tại sao đột nhiên nói vậy.
"Vì Tổng Chu được bình chọn là Doanh nhân trẻ xuất sắc mà! Tối qua bản tin địa phương chiếu cảnh họ lên nhận giải, đẹp trai lắm! À nhớ chuyển lời chúc mừng giùm tôi nhé!"
Tôi vô thức gật đầu, nở nụ cười xã giao.
Mãi đến khi ngồi vào xe, tôi mới băn khoăn tự nhủ:
Chu Thời Dụng lúc nào đăng ký tham gia bình chọn thế nhỉ?
Băn khoăn chỉ kéo dài vài giây, khóe miệng tôi đã nhếch lên nụ cười chua chát.
Làm sao tôi có thể biết được chứ?
Kết hôn ba năm, mọi chuyện về Chu Thời Dụng tôi đều là người biết sau cùng.
Nhìn tờ đơn xin đi hỗ trợ cơ sở chỉ còn thiếu chữ ký đặt bên cạnh, tôi chợt nghĩ ra món quà mừng tuyệt vời nhất có thể tặng Chu Thời Dụng lúc này.
Ly hôn.
Trả lại tự do cho anh ấy.