Người học trò nghèo tôi từng tài trợ chính là người trong mộng của chồng tôi. Sau khi nhà tôi phá sản, cô ta vội vã về nước. Còn xếp hàng m/ua giúp tôi món bánh xoài ngàn lớp mà tôi thích nhất. Cô ta nũng nịu: "Chị ơi, chị đút em một miếng được không?". Nhưng khi chồng tôi về nhà, cô ta bị dị ứng xoài ngã lăn ra đất. "Chỉ là chị ấy đang không vui thôi, ai bảo em n/ợ chị quá nhiều, anh đừng trách chị." Tôi đờ người. Chồng tôi bỏ mặc tôi, ôm cô ta đến bệ/nh viện. Còn đưa cho cô ta tấm thẻ 500 triệu như bồi thường. Tôi không tin nổi chất vấn: "Sao em lại đối xử với chị như thế?" Cô ta đẩy ngược tấm thẻ vào tay tôi: "Chị ơi, nếu em không làm vậy thì với trí thông minh của chị, đến bao giờ chị mới moi được tiền từ tay chồng chị đây?"