Tôi chưa từng gặp mẹ ruột, chỉ có mỗi người cha tật nguyền. Cha tôi là người què, chân trái ngắn hẳn một khúc. Tôi là đứa trẻ ông đào lên từ hố tuyết trong đêm Giao thừa. Dân làng bàn tán xôn xao: "Đã tàn phế lại còn nuôi thêm đồ khốn kiếp, đời này coi như hết". Nhưng cha chẳng thèm nghe, ông chống gậy khập khiễng cõng tôi khôn lớn, cho đến khi kiệt sức gục ngã. Rồi chú hai định đem tôi "gả" cho thằng ngốc làng bên lấy hai mươi ngàn tệ hồi môn để xua đen đủi...