Trong đầu bỗng tràn ngập văn học đối đầu: kẻ th/ù không đội trời chung = vợ chồng.
Tôi nhắn tin thăm dò kẻ th/ù của mình.
"Tôi thích cậu."
Cố Nghiên: "Bảo mẹ mày cho uống th/uốc Bắc đi."
"C** cứng."
Cố Nghiên: "Lấy dép vả cho."
"Ngứa mông."
Cố Nghiên: "Lấy cây cán bột đ/ập cho."
Phải thế chứ, đây mới là kẻ th/ù không đội trời chung.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì, tôi bất ngờ bị trói buộc bởi hệ thống [Cong Chưa?].
Chỉ khi không cong, mới được coi là thử thách thành công.