Năm thứ 3 sau khi tôi qu/a đ/ời, bạn trai tôi dường như đã phá sản. Những thứ tôi nhận được ở dưới âm phủ không phải là những chiếc áo len bị xù lông, thì cũng là đồ ăn thừa từ các đơn hàng ghép hoặc mấy cây xúc xích bị rá/ch vỏ. Tôi không yên tâm, bèn phiêu dạt về nhân gian để xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng, tôi lại thấy chú chó nhỏ của mình đang bị mấy kẻ đuổi đ/á/nh: "Chính là con chó ch*t ti/ệt này, cứ đi ăn tr/ộm đồ ăn!" Trong miệng nó còn ngậm một cốc trà sữa, nó khập khiễng chạy trốn, vừa chạy vừa nức nở: "Xin lỗi, xin lỗi... nhưng cún chỉ muốn mẹ được uống cốc trà sữa đầu tiên của mùa thu thôi mà..."