Đêm tân hôn, khi đang ân ái cùng chồng, anh đột nhiên nói muốn có con. Tôi khựng lại, tỉnh táo ngay lập tức. "Chúng ta đã giao ước rồi, nếu chưa tìm thấy em trai thì sẽ không sinh con." Anh lật người ngồi dậy, trầm mặc nhìn tôi. "Kiều Tịch, câu này tôi đã nghe suốt 3 năm rồi. Nếu không muốn có con với tôi, cô cứ nói thẳng." Tôi không kìm được mà đỏ hoe mắt. "Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi đều nghe thấy tiếng em trai gọi tôi là chị bằng giọng trẻ thơ. Nếu năm đó không phải tôi nằng nặc đòi bố mẹ dẫn nó rời khỏi đảo Ô-liu, nếu tôi không bỏ mặc nó để lên boong tàu cho hải âu ăn, nếu tôi không tin nhầm người, thì nó đã không mất tích. Tôi không thể nào ngừng tìm ki/ếm nó được." Anh lặng lẽ nhìn tôi. "Kiều Tịch, làm gì có cái đảo Ô-liu nào như cô nói! Và cô cũng căn bản không hề có em trai!"