Vì canh Mạnh Bà quá khó uống, tôi đã nôn hết ra. Làm lỡ mất thời gian đầu th/ai, nhìn cặp đôi Hắc Bạch Vô Thường đang nghiến răng ken két vì bị ép tăng ca, tôi ôm ch/ặt lấy đùi họ gào khóc: "Anh ơi, đừng lôi em đi chịu ph/ạt! Em có thể cải thiện chất lượng bữa ăn ở địa phủ!" Hắc Vô Thường hừ lạnh một tiếng: "Chỉ có phàm nhân các người mới coi trọng ham muốn ăn uống như vậy." Sau đó, với món giò heo hầm thơm lừng mềm mại, anh ta vùi đầu chén sạch ba bát cơm đầy. Tôi nịnh nọt cười nói: "Anh ơi, ăn thấy thế nào ạ?" Hắc Vô Thường đáp: "Ồn ào quá, lấy thêm bát nữa đi."