Tôi và Lục Dĩ Bạch là cuộc hôn nhân thương mại. Đêm đăng ký kết hôn, anh đứng bên cửa sổ sát đất, hút th/uốc suốt cả đêm, rồi nói với tôi rằng anh có một cô gái mình yêu. Cô gái ấy nghèo khó, kiên cường, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Tôi im lặng một lát, không nói cho anh biết rằng thực ra tôi cũng thầm mến anh nhiều năm rồi. Tôi hỏi: "Vậy phải làm sao đây?" Anh cười, nụ cười có chút lạnh lùng: "Hẹn ước 2 năm, tôi tuyệt đối sẽ không còn là kẻ mặc người nhào nặn như hôm nay nữa. Đến lúc đó, chúng ta ly hôn. Nhưng cô yên tâm, tôi sẽ đền bù cho cô và nhà họ Tô." Tôi đồng ý. Thế nhưng đến ngày đó, anh lại chẳng muốn nữa.