Tôi có được một món bảo vật, tên là Phù Thế Kính. Trong gương có một thiếu niên tuấn tú, tự xưng họ Đoạn, là Thám hoa của kỳ thi năm ấy. Tôi và cậu ấy trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, dần dần nảy sinh tình cảm tri kỷ. Thế nhưng ngay khi sắp sửa gặp mặt, cậu ấy lại đột ngột biến mất không dấu vết. Điều kỳ lạ là, khi tôi tìm đến tư gia của cậu ấy, nơi đó lại trở thành một hiệu th/uốc. Chủ tiệm nói: "Hiệu th/uốc này của tôi đã mở được 10 năm rồi, ở đây không có người nào như cô nói cả." Tôi tìm khắp kinh thành, đâu đâu cũng thấy dấu vết cậu ấy từng tồn tại, chỉ duy nhất con người cậu ấy là đã biến mất hoàn toàn.