Tôi thua một vụ cá cược với đại ca trường, thế là mỗi kỳ thi đều phải kh/ống ch/ế điểm số để bạn gái nhỏ của cậu ta luôn chễm chệ ở vị trí hạng nhất. Cho đến ngày nọ, tôi tình cờ nghe được đoạn đối thoại trong nhà vệ sinh. "Chẳng phải vẫn luôn khoe khoang nó là thiên tài đến từ huyện nhỏ sao? Chỉ có vậy thôi á? Đừng làm chị đây cười ch*t mất." Đô Nhiễm thản nhiên tiếp lời: "Các cậu nói xem, nếu tôi bảo Lộ Văn đi theo đuổi Trần Hà thì sao nhỉ?" "Chị Nhiễm à, chị đừng đùa nữa, ai mà chẳng biết thiếu gia Lộ chỉ hẹn hò với hạng nhất thôi! Trần Hà thì xứng sao?" Tiếng cười của đám nữ sinh chói tai, tôi không lộ diện. Đêm đó, Lộ Văn vác một cặp tiền mặt, trèo tường vào ký túc xá của tôi. "Trần Hà, chỗ này cho cậu hết, tôi sẽ m/ua lại vị trí hạng nhất của Đô Nhiễm trong một học kỳ nữa." "C/ầu x/in cậu đấy, bố tôi chỉ cho phép tôi hẹn hò với hạng nhất toàn khối thôi." Tôi chẳng buồn ngẩng đầu lên: "Ồ, thì có liên quan gì đến tôi không?"