Tôi bị thần linh giam cầm. Một vị nữ thần quan khổng lồ cúi đầu, luôn luôn giám sát tôi. Ánh mắt cô ấy lạnh lùng, tận tụy với chức trách, sắt đ/á vô tình. Để lấy lòng cô ấy, tìm cách thoát khỏi lồng giam, tôi đã nỗ lực ki/ếm tiền m/ua một hộp phấn hồng, cẩn thận dâng lên. Vị thần quan nhíu mày cười lạnh: "Phấn hồng? Ta là nam tử." Hỏng bét! Không những không lấy lòng được thần quan, mà còn suýt chút nữa khiến anh ta tức ch*t! Nhưng sao vành tai anh ta lại đỏ lên thế kia?