Sau khi chuyển trường đến một ngôi trường quý tộc, niềm vui lớn nhất của tôi chính là đến nhà ăn để ăn uống thỏa thích. Các bạn học cười nhạo tôi là con lợn b/éo, tôi chỉ gật đầu cười ngây ngô: "Đúng vậy, bố tôi đúng là người chăn nuôi lợn tiêu biểu trong làng chúng tôi thật."
Cho đến một ngày, một học sinh nghèo có thành tích học tập xuất sắc bị người ta ấn mặt vào khay cơm của tôi. Tôi ngẩn người, còn các bạn học thì cười phá lên, nói rằng Thời Vũ nghèo đến mức cơm lợn cũng ăn. Thời Vũ ngẩng mặt lên, ánh mắt u ám quét qua tất cả chúng tôi.
Đột nhiên, một hàng bình luận hiện lên trước mắt tôi: "Các người xong đời rồi! Nam chính sắp hắc hóa hoàn toàn đấy! 10 năm sau, khi hắn ngồi lên đỉnh cao của tháp quyền lực, hắn sẽ xử lý tất cả những người có mặt hôm nay!"
Tôi sợ đến mức nấc c/ụt một cái.
Ơ kìa, không phải chứ, tôi còn chưa được ăn cơm mà đã phải ch*t dưới tay hắn sao?
Thời Vũ g/ầy như một tờ giấy lảo đảo bước ra ngoài. Dòng bình luận bắt đầu xót xa: "Nam chính đáng thương quá, vì bị b/ắt n/ạt mà mắc chứng chán ăn, khổ sở nửa đời người. May mà sau này gặp được nữ chính, chữa khỏi bệ/nh cho hắn và bước vào trái tim hắn. Dù cho sau này nữ chính có làm tổn thương hắn, hắn vẫn không rời không bỏ!"
Tôi nhạy bén bắt lấy thông tin quan trọng.
Có phải chỉ cần chữa khỏi chứng chán ăn cho hắn là mình không cần phải ch*t nữa không!
Thế là tôi lập tức bấm một cuộc điện thoại: "Alo bố ạ, nhận đơn không? Một con lợn g/ầy cao 1 mét 8, nặng 50 cân nhé."