Tỉnh dậy sau t/ai n/ạn xe, tôi thấy mình đã ở 6 năm sau. Tôi kết hôn với thanh mai trúc mã của mình, thậm chí còn có cả một đứa con trai. Thằng bé nhỏ nhắn giống hệt Lục Minh Thâm, chẳng thích nói chuyện. Đáng yêu quá, mặc kệ đi, cứ ôm lấy hôn một cái đã. Đúng lúc đó, một số điện thoại lạ gọi đến. Tôi nhấn nghe, bên trong vang lên giọng nói say khướt của một người đàn ông: "Cô ấy chặn tôi rồi, tôi đ/au lòng lắm, em có thể ra ngoài bầu bạn với tôi một lát không?" Con trai 5 tuổi vội vàng nắm lấy tay tôi. "Mẹ, mẹ lại định ra ngoài uống rư/ợu với chú Thẩm sao? Bố sẽ buồn lắm đấy." Thằng bé cúi đầu: "Con cũng sẽ buồn nữa."