Hè năm thứ 3 đại học, tôi về quê bạn trai chơi. Nhà anh ấy nằm ở vùng núi hẻo lánh. Sau khi chào hỏi người lớn xong, anh ấy bảo phong cảnh trên núi rất đẹp, muốn dẫn tôi đi dạo một vòng. Lúc đó tôi cũng chẳng suy nghĩ nhiều, dù sao thời tiết cũng rất đẹp, hơn nữa tôi lại thích đi bộ đường dài. Chúng tôi đi mất hơn 2 tiếng đồng hồ. Đi đến đoạn sau, điện thoại đã mất sóng hoàn toàn. Tôi hỏi anh ấy còn phải đi bao xa nữa. Anh ấy chỉ tay về phía vách núi phía trước rồi nói: "Chính là chỗ đó." Tôi nhìn theo hướng anh ấy chỉ, phát hiện phía sau những dây leo chằng chịt là một cửa hang rất sâu. Sống hơn 20 năm trên đời, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một hang động như vậy. Nó giống như vùng lõi của một hành tinh xa lạ nào đó. Cảm giác trống trải và thâm sâu ấy khiến người ta rợn cả tóc gáy. Tôi nói: "Hay là mình đừng vào đó nữa..." Anh ấy mỉm cười: "Không sao đâu, hồi nhỏ anh thường xuyên đến đây chơi, an toàn lắm." Tôi không cãi lại được anh ấy, đành đi theo vào trong. ... Đó là quyết định hối h/ận nhất cuộc đời tôi.