Sau khi gia đình phá sản, tôi bị đem đi thế chấp cho Hoắc Thời Ngạn để làm vị hôn thê. Khi anh nhìn thấy tôi đang dắt một con chó, ngồi ngay cửa, mặt anh đen như mực. "Nhóc con, cô đã cai sữa chưa?" Tôi đang định thả chó ra cắn anh thì trước mắt bỗng xuất hiện một dải bình luận chạy ngang. 【Ha ha ha ha ha! Cười ch*t mất! Nhà ai lại có vị hôn thê mới ba tuổi thế này?】 【Chúc mừng phản diện đã có được cô con gái lớn! Làm cha không đ/au đớn!】 【Phản diện vẫn chưa biết, nhóc con này là bảo vật may mắn đấy, ai nuôi người đó phát tài! Đáng tiếc là nó từng lén chạy ra ngoài tìm bố mẹ rồi bị xe đ/âm ch*t.】 Bị xe đ/âm ch*t? Toàn thân tôi run lên, ôm ch/ặt lấy chân Hoắc Thời Ngạn: "Chồng ơi, em đói rồi!"