Tôi có một người anh trai rất 'thần'. Mẹ bảo tôi mới 5 tuổi, có biết 'rất thần' nghĩa là gì không? Tôi ngơ ngác gật đầu. Bởi vì mỗi lần đi học về nhìn thấy tôi, anh trai đều giơ ngón trỏ đặt lên miệng. Sau đó, nhướng mày nheo mắt nói với tôi: 'Hi Hi, thần của em về rồi đây.' Lần này cũng vậy, nhìn anh trai vừa làm xong động tác, tôi dang rộng hai tay. Anh trai hiểu ý bế bổng tôi lên cao. Trong lúc bị anh nhấc bổng qua đầu, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận chạy ngang. 【Đây là em gái của nam phụ sao? Cũng đáng yêu phết nhỉ.】 【May mà bố mẹ anh ta sinh thêm đứa nữa, chứ không sau này nam phụ biến thành m/a nam âm u tù túng nữ chính, rồi bị nam chính lái xe đ/âm ch*t, thì chẳng còn ai lo chuyện hậu sự nữa.】 Tôi nghiêng đầu nhìn Lục Minh Chiêu đang ngậm kẹo mút, bế tôi xoay vòng vòng cười ngốc nghếch. 'Anh trai không phải là thần sao? Sao lại biến thành m/a được ạ?'