Mẹ tôi là bà mối có tiếng nhất trong vòng mười dặm tám làng. Bởi vì cứ bà mai mối cặp nào là thành cặp đó, trực tiếp kéo giảm tỉ lệ đ/ộc thân trong làng chúng tôi xuống mức thấp nhất. Thế nhưng cha tôi lại chẳng vui vẻ gì. Mỗi lần có người mang kẹo mừng đến cảm ơn mẹ, cha lại ngồi trên giường sưởi thở dài thườn thượt rồi vỗ đùi cái đét: "Đúng là nhà thợ điện thì đèn không sáng, nhà thợ mộc thì ghế lại lung lay mà!" Cũng chẳng trách cha than vãn, bởi vì trong làng hiện tại chỉ còn lại đúng ba người đ/ộc thân. Chính là anh trai tôi, tôi, và em gái tôi.