Mẹ chồng tôi bị dị ứng hải sản, vậy mà bà vẫn thèm ăn tôm. Tôi khuyên vài câu thì bị chồng m/ắng là nhỏ nhen. Nửa đêm, mẹ chồng ngứa ngáy khắp người, kêu gào đòi đi bệ/nh viện, tôi ném thẳng bệ/nh án vào mặt chồng, bảo anh ta tự đưa mẹ đi. Một tuần sau, trong bữa tiệc, mẹ chồng lại muốn ăn cua. Tôi còn chưa kịp lên tiếng, chồng đã đứng bật dậy quát: "Mẹ có thôi đi không? Lần trước nửa đêm phải vào viện truyền nước suýt nữa thì làm con phát đi/ên rồi! Mẹ cứ ăn đi, ăn xong mà dị ứng thì đừng hòng bắt con đưa đi bệ/nh viện nữa!" Tôi mỉm cười, đúng là làm người chăm sóc bệ/nh nhân, ai chăm người đó mới thấu hiểu được sự khổ cực này!