Tháng thứ 2 bị giam cầm bởi Thâm, tôi gặp t/ai n/ạn xe cộ và mất trí nhớ. Về đến nhà, nhìn thấy anh ấy bị xích bằng xiềng sắt, tôi h/oảng s/ợ tột độ, vừa tháo xích vừa rối rít xin lỗi. Thế nhưng anh ấy chỉ sa sầm mặt mày, đ/á văng đĩa màn thầu bên cạnh.
"Sao không đ/âm ch*t cô luôn đi?"
"Nghèo rớt mồng tơi mà còn học đòi chơi trò cường thủ hào đoạt."
"Tốt nhất là cô mất trí nhớ thật, chứ không phải vì nghèo quá mà không nuôi nổi tôi nữa."
"Thôi bỏ đi, cô đừng khóc nữa, từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Tôi vừa lau nước mắt vừa thề thốt nhất định sẽ cải tà quy chính.
Nửa tháng sau, tôi trúng số đ/ộc đắc, thế là lại cường thủ hào đoạt thêm một anh chàng đẹp trai nữa. Hoắc Lận Nhiên không chỉ đẹp trai mà còn rất biết phối hợp, tôi hài lòng vô cùng.
Một tháng sau, khi đang đi làm, tôi nhận được tin nhắn từ Hoắc Lận Nhiên:
【Bảo bối, em mau về đi, có một tên đi/ên xông vào nhà chúng ta cư/ớp lấy sợi xích của anh, anh sợ quá.】