Năm 28 tuổi, nhà nước cưỡ/ng ch/ế gả cho tôi một ông chồng thú nhân t/àn t/ật. Chồng thú nhân của tôi trông rất đẹp trai, lại còn ngoan ngoãn nghe lời, mỗi ngày đều đi cùng tôi lừa lọc khắp nơi, ngoài việc hơi bị thọt chân ra thì quả thực có thể coi là hoàn hảo. Thế nhưng, ông chồng thọt chân dạo này cứ buồn bã ủ rũ, không những ngày nào cũng tránh mặt tôi mà còn nhuộm trắng toàn bộ mái tóc một cách khó hiểu. Tôi cứ ngỡ là làm anh mệt mỏi nên ân cần cho anh nghỉ phép vài ngày. Ai mà ngờ anh vừa nghe tôi bảo cho nghỉ phép đã bật khóc nức nở. "Tôi biết ngay mà! Cô vẫn thích con chồn trắng đó nhất! Rõ ràng ban đầu là nó cư/ớp mất vị trí của tôi... Nếu cô thật sự thích nó đến thế, cô cũng có thể coi tôi là nó mà." Tôi kinh ngạc đến mức biến sắc. "Chồn trắng nào? Làm gì có chồn trắng nào ở đây? Chẳng phải anh là Hoàng Đại Tiên sao?"