Tôi là một kẻ ngốc chỉ được cái mã ngoài. Hệ thống chê tôi quá đần, nên đã biến thành bộ dạng của tôi để đi chinh phục người anh kế làm xã hội đen. Lần đầu tiên, tôi bò lên giường mà không mặc gì. Lục Phỉ ném "tôi" vào bể cá sấu. Lần thứ hai, tôi giả vờ ngoan ngoãn nũng nịu. Lục Phỉ cầm sú/ng chĩa vào đầu "tôi", "Không muốn ch*t thì cút xuống khỏi đùi ông đây!" Lần thứ n t/ử vo/ng. Hệ thống gi/ận dữ, "Anh trai mày nhìn thấy mặt mày là buồn nôn, bảo sao không ai thích mày!" Nó kích hoạt cơ chế xóa sổ tôi. Tôi không muốn ch*t. Đành phải đối chiếu sổ tay hướng dẫn, bỏ th/uốc Lục Phỉ. Bỏ th/uốc xong tôi lại nhát gan. R/un r/ẩy bò xuống từ thắt lưng anh ta, định bỏ chạy. Nhưng lại bị Lục Phỉ nắm ch/ặt cổ chân kéo ngược lại. Hơi thở của anh ta đ/è xuống, giọng nói khàn đặc. "Anh trai chưa dạy em sao? Làm việc nửa vời... không phải là đứa trẻ ngoan đâu."