Tôi chưa từng nghĩ rằng, một nụ cười lịch sự lại có thể h/ủy ho/ại cả cuộc đời mình. Mùa thu năm 2018, thông qua chương trình hỗ trợ vùng sâu vùng xa, tôi được phân công đến một trường tiểu học trung tâm thị trấn cách quê nhà hơn 300 km. Ngày đến báo danh, hiệu trưởng nắm tay tôi nói: "Tiểu Lâm à, cậu là giáo viên có bằng cử nhân đầu tiên về trường chúng ta, lũ trẻ thật có phúc." Lúc đó tôi đã tin thật. Tôi tin rằng tri thức có thể thay đổi vận mệnh, tin rằng lòng tốt sẽ được đền đáp, tin rằng thế giới này vận hành dựa trên lý lẽ. Thật nực cười.