Ngày nhận được tờ phiếu chẩn đoán u/ng t/hư của Cố Thành, tôi đã định b/án hết mọi thứ để chạy chữa cho anh. Khi bước đến cửa phòng sách, tôi nghe thấy anh đang nói chuyện điện thoại. “Dịch Dịch, chuyện con cái của chúng ta em đừng vội, cho anh thêm chút thời gian.” Tôi nhét tờ phiếu chẩn đoán trở lại túi áo. Cố Thành, anh muốn thời gian thì tôi cho anh. Nhưng b/ệnh tình của anh, tốt nhất là đừng nên biết thì hơn.