Để m/ua cho chồng một chiếc đồng hồ cao cấp, tôi đã lén nhận sự sắp xếp của b/ệnh viện, biến kỳ nghỉ thành những ngày tăng ca. Tôi phụ trách một sản phụ trong phòng SVIP, tiền hoa hồng đủ bằng nửa năm lương của tôi. Dù sao thì khoa sản chưa bao giờ thiếu những phu nhân giàu có. Cô ấy trang điểm tinh xảo, chiếc vòng tay trên cổ tay có giá trị không nhỏ, còn có một hộ lý túc trực chăm sóc. Tôi vô ý làm rơi chiếc cốc cô ấy để trên bàn, đang định mở lời xin lỗi. "Chỉ là cái cốc vài ngàn tệ thôi, không cần để tâm đâu. Ngược lại, đứa bé trong bụng tôi vẫn ổn chứ?" Sản phụ dịu dàng, đặt tay lên bụng, lo lắng hỏi tôi. "Đứa bé không sao, nhưng chiếc cốc này thật sự không cần đền cho chị sao?" Cô ấy khẽ cười: "Chồng tôi nói chỉ cần tôi sinh đứa bé này ra, anh ấy sẽ thưởng cho tôi 10 triệu tệ. Thế nên một cái cốc thật sự không đáng là bao!" Tôi cười đầy ngưỡng m/ộ: "Anh ấy giàu thật đấy! Chồng tôi cũng nói nếu tôi sinh con sẽ thưởng cho tôi 10 ngàn tệ, tiếc là tôi vẫn đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, lại còn vừa đăng ký học Tiến sĩ." Sản phụ nhíu mày, có chút không đồng tình: "Thế thì anh ta keo kiệt quá rồi! Tôi nói cho cô nghe, phụ nữ không được quá tiết kiệm, nếu không sẽ giống như vợ cũ của chồng tôi vậy. Chỉ biết tiết kiệm tiền, hoàn toàn không biết người ta đã khởi nghiệp thành công từ lâu, quay đầu lại là bị vứt bỏ ngay!" "Trước khi ly hôn, cô ta còn sống trong khu tập thể cũ không có camera, không có thang máy, lại còn cố tình thuê ở tầng 6! Không dám tưởng tượng mỗi ngày cô ta leo lên leo xuống mệt mỏi đến thế nào! Nhìn này!" Nhìn chiếc điện thoại cô ấy đưa ra, tôi bỗng thẫn thờ. Đây chẳng phải là nhà tôi sao?