Tại Sao Quý Phi Lại Như Thế?

Chương 11

14/08/2025 01:52

Thiên hạ đều biết, Hoàng đế chỉ như cánh cung sắp g/ãy, kẻ thực sự uy thế như mặt trời giữa trưa, chính là Trung Dũng Vương Bùi Nhan của ta. Thiên hạ sớm đã đổi chủ nhân.

Ta kịp thời ngăn lưỡi đ/ao, Bùi Tố chỉ bị thương ngoài da.

"Bệ hạ! Ngài lại dám đối xử với thần như vậy!"

Bùi Tố nhặt đ/ao lên, phẫn nộ phản kích.

Hoàng đế trúng một cước của ta, tổn thương tạng phủ. Bùi Tố trong tay vẫn cầm đ/ao, hắn khó tránh khỏi sa vào thế yếu. Cuối cùng, chính Bùi Tố tay không kết liễu Hoàng đế.

"Chính người ép ta làm thế!"

Hoàng thượng lăn xuống đất, ch*t trong cảnh tượng vô cùng thảm thương.

Bùi Tố quay đầu, nắm tay Thái tử đang khóc sợ hãi, đi/ên cuồ/ng hét lên:

"Mẹ là Thái hậu rồi, con trai à, con sẽ làm Hoàng đế!"

Lời vừa dứt, nàng sững sờ cúi đầu, nhìn thấy lưỡi binh khí lạnh giá trong tay Thái tử đã xuyên thủng ngựk mình.

Thái tử vừa lau nước mắt vừa nói: "Con b/áo th/ù cho phụ hoàng, Quân hầu ắt sẽ phò trợ con lên ngôi!"

Bùi Tố ngã ngửa ra sau, ta khóa ch/ặt cổ nàng, khẽ nói:

"Đồ ng/u muội, thật sự tưởng rằng ta sẽ tha cho ngươi sao?"

Ta chỉ muốn xem cả nhà chúng nó cắn x/é lẫn nhau mà thôi.

Đằng sau, quần thần đờ đẫn không nói lời nào.

Ta lạnh lùng ngoảnh lại: "Sững sờ làm gì? Bệ hạ đã băng hà, còn không mau đưa Thái tử đăng cơ?"

Ta xoa xoa khuôn mặt dính m/áu của Thái tử: "Thật đáng thương."

"Quốc gia không thể một ngày không có quân chủ. Thái tử, lên ngôi đi."

22

Ba năm sau, Tân đế lấy lý do bản thân vô tài vô đức, hổ thẹn chiếm giữ đế vị, hạ chiếu thiện vị cho ta.

Ta từ chối mấy lần, dưới sự thỉnh cầu của quần thần, đăng cơ xưng đế, đổi quốc hiệu thành Chu, niên hiệu thành Kiến Vũ. Ta phong con trai họ Thôi làm Chính quân, lại lập Bắc tướng quân Từ Hằng Chi và con trai Sùng Diên hầu Hoắc Giang Ngạn làm Trắc quân.

Nữ đế đăng cơ, triều đình đổi mới hoàn toàn. Từ thế gia trên cao đến thứ dân dưới thấp, đều có nữ tử nhập sĩ, bước lên vũ đài chính trị.

Nữ đế lại lập Thái nữ. Sau ba đời nữ đế, người đương thời xem lại cổ tịch ghi chép nữ tử không thể nhập sĩ, chỉ cảm thấy bãi bể nương dâu.

...

Sau khi ta đăng cơ xưng đế, đương nhiên không ít hoàng tộc tông tộc bất mãn, nguy cơ cùng tân sinh tồn tại song song.

Song điều này cũng không sao, rốt cuộc ta dùng cung ngựa mà đoạt thiên hạ, muốn chống lại ta cũng phải cân nhắc bản thân có bao nhiêu bản lĩnh.

Mà ta cũng lấy dân làm trọng, giảm nhẹ lao dịch thuế má, dưỡng sức dưỡng dân, mở cửa thị trường biên cương, khôi phục nông tang, đã tạo nên cảnh tượng phồn vinh hưng thịnh.

Lại một năm xuân thú, Bùi Ngọc theo bên ta, bàn xong chính sự, bỗng cười nói:

"Nghe nói lần cống nạp này vùng Bắc địa tiến cử một đôi song sinh vương tử, sinh đẹp vô cùng."

"A tỷ, hậu cung của tỷ sắp thêm người mới rồi?"

Ta giương cung b/ắn hạ con thỏ rừng, khóe môi nhếch lên:

"Đến lúc đó xem xét rồi hãy bàn."

【Sử Ký】

Chu Thái Tổ Bùi Nhan, giỏi chinh chiến, thông binh sự.

Lấy danh nghĩa em trai Bùi Ngọc xuất chinh Nhạn Môn, bình định phương Bắc Thổ Phồn, sau lại chinh thảo Cao Xươ/ng, chưa từng thất bại.

Mạt đế thiện vị cho Thái Tổ. Thái Tổ nhân đức yêu dân, tại vị kỳ chính sự không ra khỏi cung, thiên hạ yên ổn; hình ph/ạt ít dùng, tội nhân thưa thớt; dân chăm nông tang, cơm áo dư dật. Sử xưng Kiến Vũ thịnh thế.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0