Bạn trai thiếu gia của tôi lại được tỏ tình. Anh ấy ném bức thư tình đi ngay trước mặt tôi, giọng lười biếng nói: "Vui rồi chứ?" Tôi đã quá quen với cảnh này, cũng hiểu rõ khoảng cách giữa chúng tôi. Thế nên khi Lục Tinh Ngôn cầu hôn, tôi không đồng ý ngay mà hỏi: "Em đã nhận được học bổng toàn phần đi du học, đợi em về nước rồi kết hôn được không?" Lục Tinh Ngôn nhíu mày, có vẻ thấy nực cười: "Em đang làm cái trò gì vậy? Em có biết mỗi ngày có bao nhiêu cô gái tốt vây quanh anh không?" Tôi mỉm cười gật đầu, kiên quyết ra nước ngoài. Trong điện thoại, anh ấy tức gi/ận chất vấn: "London nhất định phải đi sao? Em không sợ anh chia tay với em à?" Tôi sợ chứ. Nhưng so với tình yêu, tôi càng sợ mình không có tương lai hơn.