Hai cô con gái lớn rồi, muốn có không gian riêng tư, nên tôi nảy ý định b/án căn nhà trước hôn nhân của mình để đổi lấy một căn hộ rộng rãi hơn. Thế nhưng, vừa mới nhắc đến chuyện này với chồng, anh ta đã phản ứng gay gắt như thể bị chạm vào nỗi đ/au. "Căn nhà đó đang có người thuê, tự nhiên b/án đi thì ra thể thống gì nữa?!" "Cũng tại cô chiều hư chúng nó đấy! Hai đứa ở chung một phòng thì đã sao? Không có số tiểu thư mà cứ mắc b/ệnh tiểu thư!" Tôi chợt bừng tỉnh. Hóa ra bấy lâu nay, tiền thuê căn nhà trước hôn nhân của tôi đều do chồng tôi thu. Hôm sau, tôi tìm đến căn nhà đó. Người mở cửa không ai khác chính là ánh trăng sáng của chồng tôi. Tôi bỗng thấy nực cười. Ánh trăng sáng của anh ta được ở một mình trong căn hộ hai phòng ngủ, hai phòng khách, còn con gái tôi đến một căn phòng riêng cũng không xứng có. Cuộc hôn nhân này, thật chẳng còn ý nghĩa gì nữa.