Năm mẹ tôi ki/ếm được khoản tiền lớn đầu tiên trong đời, bà lại vứt tôi cho gia đình dì út ở vùng Đông Bắc nghèo khó và hung dữ. Bà lấy cớ bận rộn làm ăn bên ngoài không thể chăm sóc tôi, nhưng lại giữ khư khư em gái bên cạnh. Dì út cầm chiếc xẻng nấu ăn, ch/ửi bới chạy ra ngoài: "Đồ khốn nạn! Dựa vào cái gì mà con của cô không cần lại đẩy cho tôi hả! Bà đây nói cho cô biết! Một tháng 1 ngàn tệ! Thiếu một xu tôi sẽ vứt đứa nhỏ này lên núi cho sói ăn!" Thế nhưng mẹ không hề biết, tôi là người có thể chất vượng vận bẩm sinh. Những người ở gần tôi, vận thế sẽ liên tục tốt lên, gặp dữ hóa lành. Còn bà, đã tự tay tiễn đưa phúc khí duy nhất của chính mình đi mất.