Cách ngày dự sinh còn nửa tháng, mẹ chồng lén vứt bỏ con mèo đã 10 tuổi của tôi. Trên đường đi tìm mèo, tôi bất ngờ chuyển dạ sớm, phải vào phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) để hạ sinh con gái. Chồng tôi, Thẩm Kỳ, hứa rằng sẽ tìm lại hai đứa nhỏ lông xù cho tôi. Thế nhưng ba ngày trôi qua vẫn không có kết quả. Tôi sốt ruột tìm ki/ếm khắp nơi các đội ngũ tìm mèo ở địa phương ngay trong phòng b/ệnh. Tình cờ lướt thấy một bài đăng: [Có người vứt mèo ở công viên, thật là thất đức quá đi!] Bấm vào video, đ/ập vào mắt tôi là chiếc lồng vận chuyển quen thuộc và hai con mèo của tôi. Ngay giây tiếp theo, gương mặt nghiêng của mẹ chồng xuất hiện. Người qua đường hỏi bà ta: 'Bà vứt mèo của con dâu, nó có biết không?' 'Con trai tôi bảo tôi vứt đấy, bà quản được à?' Chẳng lẽ tất cả những chuyện này là do Thẩm Kỳ và mẹ anh ta thông đồng với nhau? Tôi muốn tìm cho ra sự thật. Thẩm Kỳ lại lạnh lùng ngắt lời tôi: 'Rốt cuộc là con cái quan trọng hay lũ súc vật quan trọng?' Tôi lập tức cảm thấy người đàn ông trước mắt thật thối nát: 'Vậy thì ly hôn đi!' Thẩm Kỳ thở dài một tiếng: 'Tôi không biết rốt cuộc cô đang làm lo/ạn cái gì nữa! Đã làm mẹ người ta rồi, cứ nhất định phải khiến cả nhà không được yên ổn thỏa lòng mới chịu sao?'