Mụ mối ra hiệu, kéo dài giọng nói: "Công dã tràng! Khổ sở mà chẳng được tích sự gì!"

Mẹ kế chỉ lặng lẽ lau nước mắt.

Mẹ kế tiễn mụ mối và người b/án hàng rong, tôi thấy mụ mối đi xa dần, còn người b/án hàng rong đứng cùng mẹ kế nói chuyện riêng.

Không khí trong nhà trĩu nặng.

Anh trai cũng lén lau nước mắt.

Khi anh ra ruộng đào củ cải, tôi theo sau hỏi: "Mẹ kế có tái giá không?"

Anh cúi mắt nhổ củ cải: "Không biết."

"Ừ."

"Đừng sợ, em gái," anh nhìn tôi đỏ hoe mắt, "Nếu không ai nhận chúng ta, anh sẽ nuôi em khôn lớn. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi em."

Lòng tôi quặn đ/au.

Anh đang giả vờ mạnh mẽ,

dù trong lòng cũng sợ hãi,

nhưng vẫn cố làm chỗ dựa cho tôi.

Chúng tôi chờ đợi mẹ kế nói chuyện tái giá.

Người b/án hàng rong lại đến vài lần, mỗi lần đều mang quà cho mẹ kế.

Khi thì túi gạo, khi thì con gà.

Mẹ kế đều từ chối.

Hắn vứt đồ xuống bỏ đi, mẹ đuổi theo cả dặm đường cũng trả lại.

Trời càng lúc càng lạnh.

Tay chúng tôi nứt nẻ vì giá rét.

Th!t heo rừng cũng vơi dần.

Một hôm em trai hỏi: "Chị ơi, em thèm th!t. Em chưa no."

Tôi lục thùng th!t muối, chỉ còn một miếng.

Tôi hỏi anh: "Th!t heo đâu rồi?"

Anh ra hiệu im lặng: "Đem b/án rồi, đừng nói to, sợ tr/ộm vào nhà."

Người b/án hàng rong không đến nữa.

Biết mẹ kế sẽ không lấy hắn, lòng tôi vui khôn xiết.

Một hôm tôi thấy mẹ kế đang đếm tiền.

Mấy túi tiền chất đống.

Tôi ngạc nhiên: "Mẹ ơi, đâu ra nhiều thế?"

Bà cũng ra hiệu im lặng: "Tuyệt đối đừng khoe có tiền, ai hỏi thì nói trả n/ợ cho cha các con rồi."

Tôi gật đầu lo lắng.

Bà thở dài: "Số tiền này, công lớn nhất thuộc về con, nhờ con lanh lợi phát hiện heo rừng, không thì..."

"Tiền học của anh đã đủ chưa?"

"Còn phải dành dụm thêm."

Bà đuổi tôi ra ngoài.

Tôi biết bà giấu tiền khắp nơi.

Trời lạnh cỏ cằn,

tôi chỉ cho Bác Bò Vàng ăn rơm khô.

Nó chẳng kén chọn, nhai ngon lành.

Nhưng phải dắt nó ra sông uống nước.

Vì nước ruộng đục ngầu, mỗi lần uống xong miệng đầy bùn.

Mẹ kế m/ắng: "Trời lạnh thế này mà đi ch*t đuối à? Nó là vàng ngọc gì mà phải uống nước sạch!"

Tôi co rúm người.

"Gặp phải lũ tiểu tổ này, đúng là nghiệp chướng!"

Bà ném cho tôi áo cũ: "Quấn tay vào! Có muốn đ/ứt ngón tay không!"

Tôi hít hà: "Con cảm ơn mẹ."

Bà chỏ nhẹ trán tôi: "Về sớm, hôm nay Đông chí có canh th/uốc."

Canh th/uốc nấu với gà á/c và đủ loại thảo dược, thơm phức cả nhà!

Tôi gật đầu dắt bò đi.

Bác Bò Vàng uống nước thong thả, vừa uống vừa ngắm trời.

Bỗng tôi buồn thắt ruột, thủ thỉ: "Bác Bò ơi, mẹ bảo tối qua sẽ b/án bác để đóng học phí cho anh. Chúng ta là bạn tốt mà. Tôi không nỡ, nhưng anh thích đi học lắm. Bác bị b/án rồi trốn về nhé? Không được, thế thì không thật thà. Hay mình lên núi tìm heo rừng ki/ếm tiền?"

Từ sau lần bò tìm thấy heo rừng, cả anh trai tan học cũng dắt nó đi dạo mong tìm thêm thức ăn.

Nhưng chẳng được gì.

Lâu dần, bò còn trợn mắt nằm ì ra, kéo mãi chẳng đi.

Chúng tôi đành bỏ ý định.

Bác Bò đưa đầu lại, tôi vuốt ve nó.

Bỗng nó quỳ gối xuống.

Tôi reo lên: "Bác cho tôi cưỡi à?"

Nó khịt mũi.

Tôi cẩn thận trèo lên, nắm ch/ặt bờm dài.

Bò không dẫn về nhà mà men theo sông đi, đường bằng phẳng.

Hai bên bờ nhà cửa thưa dần, núi non trùng điệp.

Đi nửa khắc, nó dừng lại quỳ xuống đợi tôi xuống.

Nó bước vài bước, nghển cổ chỉ vào lùm tre.

Tôi dẹp cỏ xem, thấy mấy chú... thỏ con mới đẻ?

Đi xa hơn, phát hiện hang rắn đầy lông thỏ.

Trong bếp, mặt tôi đỏ bừng!

Vì mẹ kế vừa hôn má tôi.

Bà vui lắm.

Tôi bưng bát nóng hổi với cái đùi gà.

Em trai luôn miệng hỏi cách tìm thỏ.

Tôi cười kể lại.

Anh trai chua chát: "Mấy con vật nhà này chỉ nghe lời mỗi em, chỉ thân với em thôi!"

Mẹ kế nhoẻn miệng, ánh lửa bập bùng in trên gương mặt.

Bà đang Iót ổ cho đàn thỏ, đặt cách bếp lửa vừa phải.

Hầm cháo gạo cho chúng ăn.

Chắc mẹ thỏ đã bị rắn ăn th!t.

Dù tà/n nh/ẫn, nhưng khi lớn chúng cũng sẽ bị b/án hoặc gi*t th!t.

Đông về lạnh giá, ít ra khỏi nhà.

Trong vại còn th!t muối, cải thảo, củ cải và khoai lang.

Anh trai được nghỉ học, dùng cành cây dạy chúng tôi viết chữ trên đất.

Mẹ kế ngồi bên may đế giày.

Xuân sang, đàn thỏ con đã phủ lớp lông mượt.

Tôi thêm việc mới mỗi ngày: c/ắt cỏ cho thỏ.

Thỏ kén ăn hơn bò nhiều.

Năm con sống sót.

Hoàng bà bà mỗi lần qua nhà đều âu yếm: "Nhị Nữ giỏi giang lại đảm đang, mai sau bà mai mối cho cháu gả vào nhà tử tế!"

Tôi ngượng ngùng cười.

Có lão gia trong trấn thích ăn th!t thỏ, quản gia m/ua hai con.

Mẹ b/án hai con đực.

Giữ lại một đực, hai cái.

Hè về, thỏ lại đẻ thêm.

Tiền học của anh trai cuối cùng đủ đóng.

Đêm trước ngày nộp tiền, mẹ dắt cả ba anh em quỳ trước bài vị cha.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6