Trí tưởng tượng của con người thật phong phú, đôi khi những điều n/ão bộ tự vẽ ra còn đ/áng s/ợ gấp trăm lần m/a q/uỷ.

Tôi cố kìm nén suy nghĩ, vệ sinh qua loa rồi nằm dưởng sức trên giường. Sợ hoa hồng rơi mất, tôi dùng hai sợi dây buộc tóc cố định nó ở cổ tay.

Một lúc sau, thứ kia không nhịn được nữa.

Nó rón rén đến đầu giường, tiến sát dần rồi thổi hơi lạnh vào cổ tôi. Hơi thở băng giá khiến khắp người tôi nổi da gà. Tay vịn chiếc gậy trắng, tôi lùi vào góc tường vung gậy về phía nó.

- Huuuuu! - Thứ đó rú lên thảm thiết, không dám đến gần nữa. Nó lên tiếng: 'Chị ơi, bông hồng trên tay chị đẹp quá, tặng em được không?'

Giọng nó ngây thơ nhưng đầy vẻ kỳ quái trái tự nhiên.

- Không được.

Giọng nó bỗng chói tai: 'Tại sao không?'

- Vì... - Tôi cúi mắt thì thầm - Đây là quà người chị thích tặng.

[Thông báo hệ thống: Độ thiện cảm +20]

Bình luận:

[Á à, vợ ơi đỉnh quá!]

[Lại hạnh phúc rồi, thiếu gia Châu]

[Nàng xinh mà ranh thế, thích quá đi!]

Tôi chớp mắt ngơ ngác, phân vân không biết Châu Tấn có đang trong phòng? Không thể nào. Khi nãy bước vào chỉ có tiếng bước chân mình. Ánh mắt vô h/ồn hướng ra cửa - phải chăng hắn đang đứng ngoài kia?

Tiếng gào thét của tiểu quái vật x/é tan suy nghĩ: 'Nhưng em muốn mà! Chị ơi cho em đi, em muốn lắm lắm...' Giọng nó càng lúc càng chói tai, đầu óc tôi dần đục ngầu, suýt nữa đã làm theo. Cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đ/au khiến tôi tỉnh táo. Đang định vung gậy thì âm thanh đột ngột tắt lịm như bị bóp cổ. Tiếng vật nặng lê trên sàn vang lên, rồi cửa sổ mở, thứ gì đó bị ném ra ngoài.

Chắc là Châu Tấn. Tôi nhớ lại lần đầu gặp hắn, thứ mềm nhũn lạnh lẽo quấn quanh bắp chân...

Bình luận:

[Châu Tấn đứng ngoài cửa làm gì? Vào đây mà thể hiện!]

[Dùng xúc tu của anh trừng ph/ạt nàng xinh đẹp đi!]

[Châu Tấn, tao gh/ét mày không ra đàn ông!]

Sau đó, phòng im phăng phắc. Nghe tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang, tôi thở phào.

10 giờ tối.

Tôi rón rén bước ra khỏi phòng.

08

Trước khi lên lầu, nhóm người chơi có hoa hồng đã hẹn nhau 10h05 tập trung ở cầu thang tìm manh mối. Đây không phải game tình cảm, việc dùng tình yêu cảm hóa NPC là bất khả thi. Phải có cách nào đó tăng thiện cảm nhanh hơn.

- Cậu cũng đến? - Châu Ninh ngạc nhiên thấy tôi.

Trong bốn người có hoa hồng, một tân thủ dùng vật phẩm ô nhiễm đổi hoa nên không dám đến: 'Các người đi đi, tôi có hoa rồi, đêm nay không ch*t đâu mà liều'.

Tôi nói khẽ: 'Tôi không muốn số phận nằm trong tay người khác'.

Châu Ninh gật đầu: 'Tốt lắm'.

Vương Dũng - lão làng chua ngoa: 'Tốt cái gì? Một đứa m/ù theo tìm manh mối chỉ thêm phiền. Tao nói trước, gặp nguy tao không c/ứu đâu'.

Tôi cắn môi: 'Tôi biết'.

Chúng tôi vào thư phòng. Vương Dũng dò được trước khi ch*t, lão gia Châu đã giấu lượng châu báu khổng lồ trị giá hàng tỷ trong biệt thự. Các con cháu tìm mãi không thấy, đó là lý họ vẫn ở đây. Hắn đoán giúp họ tìm được kho báu sẽ tăng thiện cảm nhanh chóng.

Thư phòng lão gia ở tầng ba đầy mạng nhện, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Chiếc đồng hồ tủ cổ cao ngất đứng sừng sững, tiếng tích tắc như đếm ngược sinh mệnh. Chúng tôi tránh xa nó. Châu Ninh và Vương Dũng lục lọi bàn sách. Tôi dùng gậy gõ tìm hộp bí mật.

Vương Dũng nhăn mặt: 'Đứng yên đấy, đ/ập vỡ đồ đạc gọi người đến thì toi'.

Tôi vung gậy đ/ập vào ống chân hắn.

- Cậu làm gì vậy?

- Gậy của tôi rất ngoan, nó chỉ đ/ập thứ tôi muốn.

Châu Ninh cười: 'Đáng đời!'.

Vương Dũng gằn giọng: 'Thôi, tao không chấp. Nhưng mà...'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ai đang ngồi trên ghế sô pha

Chương 12
Trước khi đi du học, vì lo cho sự an toàn của tôi, bố đã lắp camera ở mọi căn phòng trong nhà. Hai tuần đầu mọi thứ vẫn bình thường, thỉnh thoảng bố nhắn tin nhắc tôi đóng cửa sổ, đừng thức khuya. Tuần thứ ba, nửa đêm tôi dậy uống nước thì điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat của bố: "Người ngồi trên ghế sofa phòng khách lúc nãy là ai thế?" Tôi bảo không có ai cả, bố liền gửi sang một tấm ảnh chụp màn hình từ camera giám sát. Trên ghế sofa quả nhiên có một người đang ngồi, quay lưng về phía ống kính, mặc bộ đồ ngủ của tôi. Tôi rùng mình chạy ra phòng khách, nhưng chẳng có ai cả. Tôi yêu cầu bố gửi video xem lại, trong hình ảnh, sau khi tôi đi vào bếp, người đó đứng dậy khỏi ghế sofa rồi đi theo sau tôi vào bếp. Thế nhưng từ đầu đến cuối, trong bếp chỉ có một mình tôi. Đêm đó tôi định đi khách sạn ở, bố bảo đừng hoảng, bố đã điều chỉnh góc camera từ xa để soi rõ mọi góc chết. Hôm sau bố gọi điện cho tôi, giọng nói có vẻ không ổn: "Hôm nay con dậy lúc mấy giờ?" "Tám giờ ạ." "Không đúng," bố ngập ngừng rất lâu, "Con đã ra khỏi phòng ngủ một lần vào lúc bảy giờ rồi."
Kinh dị
Kinh dị
2