Tôi vô cùng phấn khích nhưng Bảo Bối lại tỏ ra hờ hững, thậm chí trước khi rời đi còn đảo mắt nhìn cô bé kia đầy tâm sự. Nhìn biểu cảm của con, tôi chợt nhận ra mình đã nói sai điều gì đó. Có lẽ Bảo Bối đang gi/ận dỗi. Tôi e dè liếc nhìn sắc mặt con: 'Bảo Bối, ý mẹ không phải vậy... Con mãi là báu vật mẹ yêu nhất, lúc nãy mẹ chỉ buột miệng nói đùa, không hề có ý thích con gái xinh xắn mà bỏ rơi con.' Giải thích hồi lâu, Bảo Bối mới như chợt tỉnh ngộ, nghiêng đầu hỏi: 'Mẹ đang nói gì thế?' Tôi sửng sốt: 'Lúc nãy... con không gh/en à?' 'Gh/en gì cơ?' Bảo Bối gãi đầu hiểu ra: 'À! Mẹ tưởng con gh/en với con bé đó sao? Con đâu phải loại hay đố kỵ? Hơn nữa, con luôn biết mẹ yêu nhất là con mà! Con bé đó chỉ xinh hơn chút xíu, chưa đủ làm con lo lắng.' Bảo Bối nhe răng cười q/uỷ dị: 'Nó không xứng để con gh/en.' Nụ cười đó khiến tôi nổi da gà. Sau khi nghỉ ngơi, tôi dẫn con đến nhà hàng buffet. Không ngoài dự đoán, lại gặp gia đình cô bé. Lần này tôi kiềm chế hơn, không khen cô bé trước mặt con. Bảo Bối chăm chú ăn uống. Cô bé nhân lúc bố mẹ đi lấy đồ, bước đến hỏi Bảo Bối: 'Đồng loại?' Bảo Bối không ngẩng mặt: 'Làm gì có?' Cô bé nhíu mày: 'Chữ cậu viết không phải trẻ con, nếu không phải đồng loại thì là gì?' Bảo Bối ngẩng lên cười nhạt: 'Có thể... tôi là thiên địch của cô?' Tôi gi/ật mình. Thiên địch? Chẳng lẽ cô bé này không phải người? Tôi lén rờ túi lấy bùa hộ mệnh. Cô bé biến sắc, chưa kịp nói gì thì bố mẹ đã quay về. 'Các người định làm gì con tôi?' Ông bố gi/ật con gái ra sau lưng. Tôi vội giải thích nhưng bà mẹ hét lên: 'Tôi nhận ra cậu bé này rồi! Đây là thí sinh số 1 tỉnh bên! Các người muốn hại Y Y để chiếm giải nhất phải không?' Tên cô bé là Văn Y Y, cũng là thí sinh trong danh sách chung kết. Bà mẹ gào thét thu hút sự chú ý. Dù tôi giải thích họ vẫn không nghe, nhất quyết cho rằng chúng tôi dụ dỗ con họ. Quản lý nhà hàng đề nghị xuống văn phòng giải quyết nhưng gia đình kia từ chối. Tôi tức gi/ận đề nghị báo cảnh sát. Nghe vậy, Văn Y Y vội ngăn bố mẹ: 'Con không sao, đừng làm phiền cảnh sát.' Bố mẹ cô bé lập tức thay đổi thái độ, xin lỗi rối rít rồi vội vã rời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ván cược và thế thân

Chương 7
Vị hôn phu Thẩm Chiêu Quân giả chết. Hắn khiến Thế tử Thẩm Dục Thần tốn hai năm để kết giao cùng ta. Hai kẻ ấy lập ra ván cược, cược xem sau khi Thẩm Chiêu Quân rời đi, liệu ta có còn giữ được tiết hạnh hay chăng. Ngay khoảnh khắc ta ưng thuận lời cầu hôn của Thẩm Dục Thần, Thẩm Chiêu Quân kẻ đã "tạ thế" hai năm liền từ trong bóng tối bước ra, trong mắt đầy rẫy oán hận. Ta ngẩn người tại chỗ, vừa giận vừa tủi, một chữ cũng chẳng thốt nên lời. Trở về phủ, ta đổ bệnh rồi uất ức mà qua đời. Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày tin dữ Thẩm Chiêu Quân "tạ thế" truyền đến. Ta trước mặt người đời khóc một trận thỏa thuê, rồi quay đầu viết ngay một lá thư, gửi đến cho người biểu muội ở quê nhà vốn có dung mạo giống ta bảy tám phần. [Biểu muội có nguyện ý tới kinh thành, cùng Thế tử viết nên một đoạn giai thoại chăng?]
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
1
Hiền thê Chương 6
A Doanh Chương 6