Trời biết khi cô ấy rời đi, tôi đã muốn níu kéo cô ấy biết bao. Nhưng cô ấy đi nhanh quá, chỉ trong chớp mắt quay đi, ngay cả một mảnh tay áo cũng không tóm được.

Tôi nghĩ đây chính là báo ứng của tôi.

Sau này cô ấy sẽ gặp người tốt hơn tôi gấp vạn lần, còn tôi sẽ chẳng bao giờ gặp ai tốt hơn cô ấy nữa.

20

Sau khi về nước, tôi bệ/nh rất lâu, trong thời gian nằm viện, Tô Miểu Miểu không đến thăm lấy một lần.

Không lâu sau, tôi nhận được tin bức "Muse" được b/án đấu giá với giá cao, nhưng bức tranh đó rõ ràng đã bị tôi hủy, lời giải thích duy nhất là có kẻ làm giả.

Tôi về nhà tìm Tô Miểu Miểu để đối chất, nhưng lại thấy trong phòng hai cơ thể đang quấn quýt vào nhau.

Hóa ra cuộc hôn nhân này của chúng tôi còn tồi tệ hơn tôi tưởng.

Tô Miểu Miểu có một người yêu quen biết nhiều năm, n/ợ rất nhiều tiền c/ờ b/ạc, cưới tôi chỉ vì muốn tiền, ngay cả đứa con đó cũng không phải của tôi.

Cô ấy nói chuyện điều kiện với tôi, tay phải tôi đã hỏng, tương đương với việc mất công cụ ki/ếm tiền, chỉ cần tôi im lặng, tiền b/án tranh có thể chia đôi.

Tô Miểu Miểu nói với tôi, cô ấy thực sự rất yêu người đàn ông đó, nhưng anh ta n/ợ nần lãi cao, không có tiền sẽ ch*t.

Hóa ra cô ấy cũng có trái tim, chỉ là trái tim ấy treo trên người khác, thậm chí vì đối phương có thể liều mạng, thật đáng gh/ét mà cũng thật đáng thương.

Tôi tổ chức họp báo, cả cô ấy và tôi đều phải trả giá cho hành vi của mình.

Vào ngày cô ấy bị tuyên án, tôi giúp cô ấy nộp hết tiền ph/ạt, chúng tôi ly hôn, tôi lại trắng tay.

Tôi bắt đầu thử vẽ bằng tay trái, chất lượng tác phẩm kém xưa nhiều, nhưng bày bên đường vẫn b/án được chút tiền.

Tôi dành dụm nửa năm, mới đủ tiền sang Pháp.

Bác sĩ nói u/ng t/hư dạ dày của tôi đã phát triển đến giai đoạn cuối, không sống được bao lâu nữa.

Nếu có thể, tôi muốn khi cái ch*t đến, được ở gần cô ấy hơn một chút.

Tôi thuê một trang trại cũ kỹ gần trang viên của Mạnh D/ao, hàng xóm bên cạnh là một cặp vợ chồng tốt bụng, họ có một cô con gái dễ thương.

Tôi thường nhờ cô bé ấy giúp tôi m/ua rư/ợu ở chỗ Mạnh D/ao, mỗi lần giúp tôi ghi âm một câu nói.

Tôi thực sự quá muốn nghe giọng nói của cô ấy.

Rư/ợu cô ấy nấu là liều th/uốc của tôi, trong cơn say mộng mị, giúp tôi tạm quên đi những nỗi đ/au nhói lòng.

Tôi thường mơ thấy Mạnh D/ao mặc váy cưới, cô ấy khoác chiếc váy trắng, nhìn tôi cười rạng rỡ, nói: "Cố Hoài Nam, chúng ta kết hôn rồi!"

Khi tỉnh táo, nỗi nhớ da diết lại hành hạ tôi, tôi trút hết vào tranh vẽ.

Hóa ra chỉ dùng tay trái, tôi vẫn có thể vẽ Mạnh D/ao rất đẹp, bởi từ thuở thiếu thời, tôi đã phác họa nét mắt cô ấy vô số lần.

Tôi đặt tên bức tranh đó là "Người yêu dấu".

Nhưng đôi mắt Mạnh D/ao cứ nhìn thẳng vào tôi, khiến lòng tôi hoang mang.

Chắc hẳn cô ấy gh/ét hai chữ này lắm.

Tôi dùng màu vẽ chiếc mạng che mặt, che đi gương mặt Mạnh D/ao, ích kỷ thêm hai chữ này lên tranh.

"Nếu có kiếp sau, tôi sẽ không buông tay anh nữa." Tôi co người bên bức tranh, mặc cho nỗi cô đơn và tuyệt vọng nuốt chửng tôi.

Thoắt cái đã đến Ngày lễ tình nhân, cơ thể tôi đã đến giới hạn, tôi nhận ra mình sắp ch*t.

Lúc này, có lẽ được phép một lần ngông cuồ/ng, tôi nhờ cô bé hàng xóm giúp tôi ghi âm câu "Anh yêu em".

Nhưng cô bé nói không ghi thành công, thật tiếc quá.

Đêm đó, tôi không kìm được gọi điện cho Mạnh D/ao.

Nên nói gì đây? Tôi chưa kịp chuẩn bị mở lời, đã nghe thấy giọng đàn ông.

Anh ta dịu dàng gọi tên cô ấy, giọng Mạnh D/ao đáp lại có chút tinh nghịch.

Đó là giọng điệu của người đang yêu, từng là thứ tôi quen thuộc nhất.

Tôi hiểu, mình cuối cùng đã hoàn toàn mất cô ấy.

Cô ấy cúp máy thẳng, tôi nôn ra một ngụm m/áu.

Khi mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối, tôi thấy cô dâu trong tranh vén mạng che mặt, từ từ bước về phía tôi.

Cô ấy cầm trên tay một nhành hoa gạo.

Tôi hỏi: "Sao không dùng hoa hồng?"

Cô ấy cười rạng rỡ: "Vì thích ý nghĩa của hoa gạo."

"Trân trọng người bên cạnh và hạnh phúc trước mắt."

-Hết-

Tháng Tám Di

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất