Tôi và chị họ cùng làm môi giới bất động sản tại một cửa hàng. Chị ấy da mặt mỏng, năng lực lại kém, mỗi khi gặp khách hàng khó tính đều gọi tôi đến c/ứu viện. Tôi chưa bao giờ từ chối. Cho đến một ngày, sau khi tan làm, tôi quay lại điểm danh thì vô tình bắt gặp chị họ đang phàn nàn: 'Ông Vương đó nói muốn m/ua nhà, xem cả buổi trời mà chẳng chịu đặt cọc, lại còn cố tình sờ eo tôi, gh/ê t/ởm ch*t đi được!' 'Loại khách hàng ng/u ngốc này, tôi không hầu đâu, lát nữa đẩy hết cho Từ Yên Yên.' 'Dù sao nó cũng thích thể hiện, cứ để nó với ông Vương tự hànhz hạz nhau đi.' Tôi sững sờ đứng ở cửa. Đồng nghiệp thay tôi bất bình: 'Cô biết rõ ông Vương thích động tay động chân, vậy mà còn để em gái mình đi tiếp đãi? Chẳng phải là đẩy người ta vào hố lửa sao?' Chị họ cười càng ngọt ngào hơn: 'Cũng đâu phải em gái ruột, chỉ là em họ thôi mà.' 'Đừng nói như thể tôi hại nó vậy, mỗi tháng nó chốt được nhiều đơn như thế, chẳng lẽ đều là nhờ năng lực chuyên môn đàm phán ra sao?' Chị ta hừ một tiếng: 'Biết đâu đấy, chính là nhờ được đàn ông sờ mó mà thành quán quân doanh số đấy!'