Vì theo đuổi Giang Bạch, một “tiểu công chúa” mỗi tháng có tiền tiêu vặt đến mấy chục vạn như tôi đã giả nghèo suốt tròn ba năm.

Chỉ để ăn ké anh, uống ké anh.

Nhưng bây giờ, bạch nguyệt quang của anh ta lại đột nhiên quay về, còn mỉa mai tôi là đồ nghèo rớt.

Được lắm! Được lắm! So tiền nhiều đúng không?

Tôi không giả nữa!

01

Tôi theo đuổi Giang Bạch suốt ba năm ròng rã, cuối cùng mới tán đổ được anh.

Ai cũng nói là tôi bám riết quá mức, làm phiền đến phát ngán nên anh mới miễn cưỡng đồng ý quen tôi.

Nhưng tôi thì thấy chắc chắn là anh đã phát hiện ra điểm sáng của tôi rồi!

Tôi vừa thông minh, đáng yêu, lại xinh xắn thế này, sao Giang Bạch có thể không kiên nhẫn cho được.

Thế là tôi hỏi thẳng anh vì sao lại thích tôi.

Anh bị tôi hỏi đến mức lúng túng, đặt bút xuống, nghĩ hồi lâu mới nói:

“Bị trí khôn nghèo nàn nhưng không khuất phục của em làm cho cảm động.”

Lúc đó tôi đứng hình luôn.

Người khác nói câu này có khi là nói dối.

Nhưng nhìn biểu cảm của Giang Bạch, tôi biết ngay là thật.

Anh là kiểu người không bao giờ nói dối để lừa tôi.

Thế này thì đúng là… khó xử rồi.

Hóa ra trong mắt Giang Bạch, tôi từ đầu tới cuối đều là một con nhỏ nghèo khó nhưng lạc quan, lì lợm.

Cũng tại tôi, ba năm nay ăn chực giả nghèo, tự hành mình quá tay.

Tôi nhìn tin nhắn WeChat, bố chuyển cho tôi mười vạn tiền sinh hoạt.

Tin nhắn còn ghi:

Bố đại gia: “Con gái à, mẹ con nói từ hôm nay gỡ lệnh cấm cho con rồi, khôi phục tiền tiêu vặt!”

Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ cầm số tiền này dẫn cả đám đi quẩy ba ngày ba đêm.

Nhưng bây giờ… tôi không dám.

Tôi lặng lẽ bấm hoàn tiền, nhanh tay xóa luôn lịch sử chuyển khoản.

Giang Bạch thấy tôi im lặng, khẽ thở dài nói:

“Làm xong hai trang bài tập này, anh dẫn em đi ăn mao huyết vượng.”

Sau năm ba đại học, Giang Bạch suốt ngày cắm rễ trong thư viện, còn ép tôi cùng thi cao học.

Còn tôi thì ba ngày học, hai ngày bỏ. Hễ mở sách ra là buồn ngủ, Giang Bạch bất lực với tôi lắm rồi.

Tôi nhìn anh, buồn buồn nói:

“Em không muốn ăn mao huyết vượng, em muốn ăn anh cơ.”

Tai Giang Bạch đỏ lên từng chút một, anh dùng lực bóp tay tôi.

Anh có gương mặt lạnh lùng, nhìn như đóa cao lãnh chi hoa khó hái.

Nhưng lại rất dễ đỏ tai khi ở gần.

Giang Bạch là kiểu người ngoài lạnh.

Mà trong còn lạnh hơn.

Muốn sưởi ấm anh, khó vô cùng.

Nghĩ lại ba năm theo đuổi chồng, ai mà không cảm khái:

Hồi đó mà tôi học hành chăm chỉ được như thế, Thanh Hoa Bắc Đại cũng đậu rồi.

Ai cũng nghĩ tôi theo đuổi Giang Bạch là vì mê sắc.

Nhưng thật ra tôi đã âm mưu từ lâu.

Bởi vì Giang Bạch là học sinh nghèo được bố tôi tài trợ.

Tên anh, xuyên suốt cả quãng đời cấp ba của tôi.

02

Năm lớp chín, tôi b/éo như một con heo con, tuổi dậy thì lại còn đầy mụn.

Mẹ tôi để ép tôi gi/ảm c/ân đến mức không cho tôi ăn nhiều.

Tôi lén chạy vào văn phòng bố gặm đùi gà, cũng đúng lúc đó Giang Bạch xuất hiện.

Anh lớn hơn tôi một tuổi, đã học lớp mười.

Mặc áo phông trắng, quần bò bạc màu.

Khoảnh khắc Giang Bạch bước vào, khí chất lạnh lẽo trên người anh gần như làm không khí xung quanh đông cứng lại.

Tôi biết anh.

Bố tôi đã tài trợ anh suốt ba năm rồi.

Năm anh tám tuổi, mẹ anh mắc bệ/nh nặng, kéo sập cả gia đình.

Từ nhỏ anh đã lên báo địa phương, nói rằng còn bé đã túc trực trong bệ/nh viện, nấu ăn giặt giũ cho mẹ.

Bố anh là con nghiện c/ờ b/ạc, ngày nào cũng đ/á/nh anh, mãi đến khi hàng xóm làm lớn chuyện lên ủy ban khu phố, ông ta mới thu liễm lại.

Sau đó mẹ anh mất, bố thì không rõ tung tích.

Chỉ còn lại bà nội nương tựa lẫn nhau.

Bố tôi quen biết bà nội anh, nên mới tài trợ anh học hành đến giờ.

Mỗi năm anh đều đứng nhất toàn trường, còn gửi bảng điểm cho bố tôi.

Mỗi lần nhắc đến anh, bố tôi đều khen anh xuất sắc, tiện thể dìm tôi vài câu.

Nhưng tôi mặt dày, nước sôi không sợ, nghe chẳng xi nhê.

Cho đến khi gặp người thật, tôi không tiền đồ mà sa lưới…

Đẹp trai quá!

Bà nội anh bị bệ/nh, anh đến tìm bố tôi v/ay tiền.

Biết tin này, tối hôm đó tôi xách hoa quả chạy thẳng đến bệ/nh viện, chuẩn bị mở màn tấn công.

Nhưng khi tới nơi, tôi thấy một cô gái mặc váy liền màu vàng nhạt, đang nhào vào lòng Giang Bạch khóc nức nở.

“Được rồi, được rồi, v/ay được tiền rồi, bà nội sẽ không sao đâu.”

Giang Bạch đỡ vai cô ấy, để cô đứng vững, trong ánh mắt toàn là dịu dàng.

“Đừng khóc nữa, khuya thế này chạy tới, chú dì sẽ lo lắng.

Đúng lúc anh cũng chuẩn bị xuất viện, mình cùng về nhà nhé.”

Giang Bạch đứng trong ánh đèn mờ ảo, cúi đầu lau nước mắt cho cô gái đó.

Tôi siết ch/ặt túi hoa quả trong tay, nhìn đôi tay m/ập mạp của mình, cuối cùng vẫn không bước lên được.

Từ đó về sau, tôi như một tên tr/ộm, lén lút dõi theo cuộc sống của Giang Bạch.

Nhìn anh giành giải nhất cuộc thi diễn thuyết tiếng Anh.

Nhìn anh lại đứng nhất khối.

Nhìn anh được danh hiệu học sinh tiêu biểu cấp thành phố.

Cũng nhìn anh đạp xe chở Tô Tuyết về nhà.

Nhìn anh cùng Tô Tuyết đứng trên bục diễn thuyết.

Nhìn anh xách cặp giúp Tô Tuyết.

Tôi thuê hết gia sư này đến gia sư khác, đi/ên cuồ/ng bù kiến thức, không ra ngoài chơi nữa.

Tôi liều mạng gi/ảm c/ân, trốn trong phòng vừa gặm lá xà lách vừa khóc, bố tôi nói gì cũng không chịu ăn thịt.

Tôi mất tròn ba năm, mới đứng được bên cạnh Giang Bạch.

Lại mất thêm tròn ba năm, mới biến anh thành bạn trai của tôi.

03

Giang Bạch hơn tôi một khóa.

Khi tôi nhập học, anh đã là nam thần nổi tiếng toàn trường.

Con gái theo đuổi anh nhiều vô kể, chiêu trò gì cũng dùng qua.

Ba năm cấp ba tôi dốc sức học hành gi/ảm c/ân, đến khi thật sự đứng trước mặt anh, tôi lại chẳng còn gan như trước nữa.

Một cơ hội để tôi tiếp xúc với Giang Bạch, là khi tôi ở căng-tin nhờ cô múc cơm cho thêm một phần thức ăn.

Mẹ tôi là người rất “á/c”.

Bà vì ép tôi đi du học mà c/ắt luôn ng/uồn tài chính của tôi.

Vừa vào đại học, tôi tiêu tiền như nước, chưa đầy một tuần đã nghèo đến mức thịt cũng không dám ăn.

Lúc tôi xếp hàng lấy cơm, hoàn toàn không để ý Giang Bạch đang đứng ngay phía sau mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
9 Làm Kịch Chương 10
10 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Tân Hôn Nhầm Phòng, Chàng Thế Tử Phu Quân Hối Hận Điên Cuồng

Chương 5
Đêm tân hôn của ta với Thế tử Ninh Quốc Hầu, người em gái khác mẹ vốn náo nhiệt đòi đến phủ hầu tước tiễn thê bỗng ôm chặt tà áo rách tả tơi xông vào phòng động phòng. Nàng khóc lóc bảo Thế tử say rượu lạc vào phòng khách, nhầm nàng là ta mà động phòng. "Tỷ tỷ, thân thể muội đã mất trinh tiết. Nhưng danh tiếng của tỷ tỷ và Thế tử không thể bị hủy hoại. Chi bằng... tỷ tỷ ban cho muội một thước bạch lăng đi. Muội nguyện lấy cái chết để bảo vệ thanh danh hai nhà!" Ta bình thản nhìn nàng: "Em gái lo lắng cho ta như thế, thật khiến lòng ta cảm động. Em yên tâm, sau khi em chết, ta nhất định sẽ lo liệu hậu táng. Mẹ kế của em, ta sẽ xin phụ thân tấn phong làm quý thiếp." "Người đâu, đưa Như Sương về phủ tướng quân - nhớ mang theo ba thước bạch lăng."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Diễm Liên Chương 7
có phúc Chương 17