Sau khi tôi mang th/ai, Tạ Lang như biến thành một người khác. Anh c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với Thẩm Mai. Bắt đầu cai th/uốc, đặt lịch hẹn bác sĩ, tự tay chuẩn bị những bữa ăn dinh dưỡng. Người vốn không thích trẻ con như anh, thậm chí còn đăng ký một lớp học làm cha, ghi chép cẩn thận cả một cuốn sổ dày. Chiếc đồng hồ thời gian dường như quay ngược trở lại những ngày tháng ân ái của chúng tôi trước khi Thẩm Mai xuất hiện. Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm, hài lòng nói: "Đàn ông mà, làm cha rồi sẽ tự biết suy nghĩ và tu chí thôi. Mẹ nhìn là biết, nó thật lòng muốn cùng con và đứa bé sống cả đời." Tôi chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Ngày hôm sau, tôi một mình đến b/ệnh viện để ph/á th/ai. Hai ngày sau, Tạ Lang đi công tác về nhà. Anh hào hứng khoe chiếc áo liền quần màu xanh trên tay như thể vừa tìm được báu vật. "Hôm nay đi ngang qua cửa hàng mẹ và bé nên anh m/ua, đáng yêu không? Sau này bảo bảo mặc bộ này chắc chắn sẽ ngoan lắm!" Nụ cười trên gương mặt anh bỗng chốc cứng đờ khi nhìn thấy cái bụng phẳng lì của tôi.