Trước khi hẹn gặp ngoài đời, người yêu qua mạng đột nhiên gửi cho tôi ảnh em gái tôi.
【Đuôi mắt con bé có một nốt ruồi son, nó là ân nhân c/ứu mạng của tôi.】
【Tôi cứ ngỡ mình không bao giờ tìm lại được cô ấy nữa, nên mới đồng ý ở bên em.】
【Giờ cô ấy đã trở về rồi, em không thể bắt tôi tiếp tục tạm bợ được nữa đúng không?】
Trong ảnh, em gái tôi cười tươi như hoa, nốt ruồi son nơi đuôi mắt phải trông vô cùng diễm lệ.
Tôi cũng có một nốt ruồi như vậy.
Nhưng nó nằm ở mắt trái.
Tôi không nói gì cả, chỉ lặng lẽ nhận lấy 500 ngàn tiền bồi thường, rồi xóa sạch phương thức liên lạc của anh ta.
Tôi dùng số tiền đó để đăng ký các khóa học, rồi sang nước ngoài du học.
3 năm sau, tôi tốt nghiệp trở về nước.
Nghe tin anh ta và em gái tôi sắp đính hôn.
Ngày đoàn tụ trong bữa tiệc gia đình, tôi đến muộn.
Anh ta mỉm cười ngẩng đầu lên.
Đột nhiên, anh ta nhìn chằm chằm vào đuôi mắt trái của tôi.
Lần đầu tiên, anh ta đá/nh mất vẻ bình tĩnh vốn có.