“Mọi người thấy đúng không?” Cô ta hỏi những đồng nghiệp xung quanh.

Có lẽ là không nhịn được nữa, một người thường chơi thân với cô đã đứng ra nói:

“Bỉ Liên, cậu nên tự thú đi.”

Bỉ Liên nghe xong lập tức nổi gi/ận: “Thú? Tôi thú cái gì? Nói phải có bằng chứng!”

“Tối qua, tôi đã thấy…” Đồng nghiệp kia định tốt bụng nhắc nhở.

Kết quả, lời còn chưa dứt, Bỉ Liên đã xông tới m/ắng: “Cô thấy gì? Thấy tôi vứt đồ cô ta? Thấy sao không ngăn? Tôi còn nói là cô làm đấy!”

Bỉ Liên mặt đỏ tía tai, m/ắng một tràng. Đồng nghiệp kia vốn ít nói, bị m/ắng té t/át đến nghẹn lời.

Nhưng từ đây cô ấy hoàn toàn thất vọng với Bỉ Liên. Ánh mắt mọi người nhìn Bỉ Liên cũng đầy ngờ vực.

Thấy vậy, tôi cười lạnh: “Không chỉ cô ấy, tất cả chúng tôi đều thấy.”

Bỉ Liên sững người.

Một đồng nghiệp khác giải thích: “Tối qua tan làm, Diệp Tử mời chúng tôi ăn tối ở nhà hàng bên cạnh. Qua cửa sổ, chúng tôi đã thấy những gì cậu làm.”

Nói rồi, cô chỉ vào cửa kính cạnh văn phòng. Rèm vẫn mở nửa chừng như hôm qua.

Bỉ Liên chợt hiểu ra, mặt c/ắt không còn hột m/áu. Hôm qua nhân lúc sửa camera, cô ta nghĩ không ai thấy nên phá hoại đồ đạc của tôi. Không ngờ mọi hành động đi/ên cuồ/ng x/é tài liệu, đ/ập vỡ đồ đạc đã lộ ra dưới ánh đèn.

Giờ thì cả phòng đã thấy rõ bộ mặt thật của cô ta. Bỉ Liên đờ đẫn, không biết giải thích sao, ngã vật xuống sàn.

“Cô… cô lừa tôi! Diệp Tử, cô cố ý!”

Cô ta gào thét. Tôi bỏ qua, kéo ghế ngồi xuống, lấy máy tính ra:

“Đồ vỡ là chuyện nhỏ, đền tiền là được. Để tôi tính giá cho.”

“Yên tâm, đồ đã dùng tôi chiết khấu 20%.”

Tôi cười tươi rói, vừa bấm máy vừa nói: “Nước hoa Chanel 3 triệu, 3 son 2,5 triệu, túi xách bị rá/ch 50 triệu… À, còn chiếc váy bị cô làm dính cà phê hôm nhận việc. Tổng cộng…”

Tôi nhấn nút. Giọng máy vang lên: “45.890.000 đồng.”

9.

Bỉ Liên mặt càng lúc càng tái, nghe xong con số gần như phát đi/ên:

“Cô lừa ai? Mấy thứ rá/ch nát này đáng giá thế? Cô nhân cơ hội bóp chẹt tôi!”

“L/ừa đ/ảo?”

Tôi cười lạnh: “Xin lỗi, tôi chỉ biết ăn miếng trả miếng. Sợ tôi thổi giá thì tôi gửi hóa đơn ngay.”

“Cô… đợi đấy!”

Bỉ Liên lấy điện thoại gọi người. Đúng lúc chuông điện thoại tôi vang lên.

Tôi gi/ật mình. Thì ra cô ta gọi nhầm đến chồng tôi.

Tôi bật loa ngoài. Giọng Bỉ Liên vang ra:

“Anh ơi…”

Cả phòng ch*t lặng.

“Bỉ Liên, sao cậu lại gọi cho chồng Diệp Tử?” Bạn thân tôi cười nhếch mép.

Tôi mỉm cười: “Chồng tôi bận lắm, chuyển khoản qua tôi là được.”

Đúng là đ/au điếng. Mặt Bỉ Liên đen như bã cà phê. Đồng nghiệp tròn mắt:

“Diệp Tử, anh Giang là chồng cậu? Vậy cậu là…”

Tôi gật đầu. Mọi người đều ngỡ ngàng. Cũng dễ hiểu thôi, khi đồng nghiệp thân thiết bỗng hóa ra là phu nhân chủ tịch.

Nhưng tôi đến đây để dọn rác, không phải gây khó dễ. Tôi nói thêm với Bỉ Liên:

“Nhân tiện nói luôn, người cậu tán tỉnh suốt thời gian qua chính là tôi.”

Bỉ Liên như sét đ/á/nh, môi tái mét r/un r/ẩy, lát sau ngất xỉu tại chỗ.

Mọi người vội đưa cô ta vào viện. Sau đó tôi nghe nói Bỉ Liên gửi đơn xin nghỉ, bỏ lại đồ đạc. Tất nhiên là để trốn n/ợ.

Tôi không để yên, nhờ luật sư gửi hóa đơn đòi bồi thường. Nghe nói sau đó cô ta cãi nhau dữ dội với bạn trai.

Không ngờ cô ta còn có bạn trai. Nhưng mọi chuyện đã kết thúc. Từ đó Bỉ Liên không dám quấy rối Giang Mặc nữa.

Nghe tin Bỉ Liên nghỉ việc, Giang Mặc gọi tôi vào phòng hỏi:

“Em vào công ty lâu thế, chỉ đuổi mỗi một người?”

Tôi ngớ người. Đang định giải thích thì anh ôm chầm lấy tôi, giọng xúc động:

“Em yêu, nói thật đi… em đến đây vì anh phải không?”

“Em gh/en đúng không? Anh hứa sẽ giữ mình!”

“….”

Đôi mắt anh long lanh ngước nhìn, ngoan ngoãn như chó con đòi vuốt ve.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tổng tài độc đoán yêu tôi

Chương 16
Người anh em tổng tài của tôi… vậy mà lại thoát ế rồi. Là đứa bạn phú nhị đại ăn chơi trác táng bên cạnh một tổng tài cuồng sự nghiệp, đương nhiên tôi là người đầu tiên gào lên đòi gặp “chị dâu”. Trong phòng riêng, tôi vừa chọc cho “chị dâu” cười được một cái, thì thằng bạn thân đã dùng ánh mắt âm trầm nhìn tôi chằm chằm. Tôi ngẩn người một giây rồi nảy số ngay: Ồ, ghen rồi chứ gì, tôi hiểu mà! Tổng tài bá đạo mà! Yêu vào là não tàn một tí cũng bình thường thôi! Đang định trêu chọc một câu thì đã bị hắn đè nghiến xuống sofa: “Cậu chưa từng dỗ tôi như vậy.” Tôi sốc đến mức trợn tròn cả mắt. Không phải chứ người anh em, ông... Đối tượng của ông còn đang ngồi lù lù bên cạnh kia kìa! Chị dâu ơi! Chị lên tiếng đi chứ chị dâu ơi!
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
1,000
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?