Trong trại tạm giam, mọi người đều không thích tôi. Bởi vì trong đám con gái trẻ trâu ở đây, tôi là người duy nhất đeo kính. Sự khác biệt rõ rệt ấy kéo dài đến ngày thứ 3, cuối cùng cũng có người lên tiếng: "Mẹ nó, rốt cuộc mày phạm tội gì mà vào đây? Có nói được câu nào không hả?" Tôi đẩy gọng kính, kiệm lời đáp: "Ăn tr/ộm tiền." "5 ngàn tệ." "Tiền của bố mẹ." "Để học Đại học Bắc Kinh." Nghe xong, họ bật cười. "Cứ tưởng là nhân vật gh/ê g/ớm nào." "Hóa ra chỉ là một đứa trẻ xui xẻo." Ngày ra tù, bố mẹ tôi không đến. Nhưng lại có một chiếc xe van cũ kỹ đỗ trước cửa. Chị đại tóc vàng hạ cửa kính xe xuống: "Còn ngẩn người ra đó làm gì?" "Chẳng phải muốn đi Bắc Kinh sao?" "Bà đây đưa mày ra nhà ga."