Sau 3 năm yêu đương với Lục Vĩnh Ninh, tôi bị mất trí nhớ. Anh ta lập tức dọn nhà trong đêm, thậm chí còn gọi một đám bạn đến ăn mừng. "Chẳng phải lúc trước chính cô ta đã đeo bám suốt một năm, khó khăn lắm mới theo đuổi được anh sao? Thật sự nỡ lòng nào à?" Lục Vĩnh Ninh lười biếng dựa người vào ghế sofa. "Theo đuổi được một lần, thì sẽ theo đuổi được lần thứ hai." "Trước kia toàn là tôi xoay quanh cô ấy, giờ cũng đến lượt cô ấy phải theo đuổi tôi rồi." "Tôi cá là cô ấy chắc chắn sẽ lại thích tôi thôi." Nhưng tôi quên anh ta, chứ không hề quên sở thích của chính mình. Trớ trêu thay, để chứng minh điều đó, Lục Vĩnh Ninh đã nhuộm lại mái tóc trắng mà anh từng nhuộm để lấy lòng tôi trở về màu đen. Ngày xuất viện, tôi vô tình va phải một người đàn ông tóc trắng. Tôi đỏ mặt bắt chuyện: "Chào anh, chúng ta làm quen được không?"