Nghỉ hè ở nhà, con gái không chịu ăn cơm tôi nấu mà ngày nào cũng đặt đồ ăn ngoài. Tôi tức quá liền vứt luôn phần đồ ăn đó đi: "Ăn hay không tùy con! Không ăn thì nhịn đói đi!" Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy những dòng bình luận hiện lên. "Canh táo trứng ư?? Thứ này là cho chó ăn à?" "Tôi thật sự hết cách rồi, tại sao xào khoai tây sợi lại phải cho thêm sợi gừng vào chứ [gi/ận]." "Dì ơi, món th!t dì làm cứng như đ/á tảng vậy." "Cảm giác y hệt như lúc tôi dọn bàn ăn, gom hết thức ăn thừa vào một cái đĩa rồi đổ vào thùng rác vậy." "Đồ ăn khó nuốt thế này thì ai mà muốn ăn chứ, tôi muốn nôn quá." Tôi sững sờ. "Cơm mình nấu... thật sự khó ăn đến thế sao?" Dòng bình luận dừng lại một lát, rồi sau đó lại chạy đi/ên cuồ/ng hơn.