Hệ thống bảo tôi đi chinh phục M/a Tôn, tôi từ chối.
«Ai mà thèm làm chó cho gã đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, tôi đâu có sở thích bị ng/ược đ/ãi .»
Hệ thống: «Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ ch*t đấy.»
Nhiều năm sau, quả nhiên ngày ch*t của tôi đã cận kề, lúc đang cần tiền gấp, tôi vô tình nhặt được M/a Tôn bên vệ đường.
Chàng thanh niên tuấn tú mất trí nhớ nhìn tôi, ngơ ngác hỏi: «Ta là ai? Nàng là ai?»
Tôi ghé sát vào tai hắn, thì thầm như á/c q/uỷ: «Ta là vị hôn thê của huynh, huynh n/ợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?»
01
Tôi xuyên vào thế giới tu tiên, hệ thống ép tôi phải chinh phục M/a Tôn, kết hôn với hắn.
Nếu không, chỉ có con đường ch*t.
Lúc đó tôi đang nằm trong bãi tha m/a, nói với hệ thống: «Nào nào, ngươi gi*t ta đi, làm nhanh lên.»
Hệ thống chưa từng gặp loại vô lại như tôi, đành hạ giọng: «Ký chủ, ngươi bây giờ mới mười tuổi, thời gian cho ngươi còn rất dư dả, ngươi chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ trước hai mươi tuổi là được.»
Tôi cười lạnh.
«Tiểu thuyết ngắn tôi nằm trên giường lướt một ngày là xong, ai mà chẳng biết nam chính chắc chắn có một bạch nguyệt quang, tôi có cố gắng lấy lòng cũng chẳng được gì, bị người ta dắt mũi như chó, đến ngày thành thân nam chính bỏ chạy theo bạch nguyệt quang, đợi tôi ch*t rồi, hắn mới rơi vài giọt nước mắt để bày tỏ thương tiếc, tôi được cái gì chứ?»
Hệ thống: «Nếu không chinh phục thành công ngươi sẽ ch*t.»
Tôi: «Nào nào, ngươi gi*t ta đi, làm nhanh lên.»
Hệ thống: «Xin hãy chú ý thái độ, giao tiếp thân thiện một chút.»
Tôi: «Ngươi có tin bây giờ ta ch*t luôn không? Còn nói nữa xem?»
Nói xong, tôi dồn chút sức tàn, bò về phía vách đ/á.
Hệ thống hít một hơi lạnh.
Tôi nói: «Tôi đây chẳng có gì, chỉ được cái xươ/ng cứng. Ngươi có biết kiếp trước tôi ch*t thế nào không? Mấy đứa bất hảo ở trường b/ắt n/ạt tôi là trẻ mồ côi, chặn ở nhà vệ sinh, tôi một mình đá/nh cả ba đứa.»
Giọng hệ thống mang theo chút kính sợ.
«Vậy ký chủ bị đá/nh ch*t sao?»
Tôi lắc đầu: «Lúc đó tôi đá/nh hăng quá, b/ệnh tim tái phát, ôm h/ận mà ch*t.»
Hệ thống: «……»
Đúng lúc tôi và hệ thống đang nghiêm túc mô tả lại dáng vẻ oai hùng của mình thì tiếng bước chân vang lên.
Tôi quay đầu nhìn lại, một nam thanh niên mặc áo xám, mày mắt dịu dàng đang đứng cách đó không xa nhìn tôi.
Chàng bước tới, bắt mạch cho tôi, rồi nhét một viên đan dược vào miệng tôi.
«Đứa trẻ đáng thương, con là người nhà ai? Người lớn trong nhà đâu rồi?»
Tôi hỏi hệ thống: «Người này là ai?»
Hệ thống: «Đây là người qua đường, xin ngươi đừng quan tâm đến hắn.»
Trên áo người thanh niên đầy những miếng vá, đôi bàn tay thon dài trắng trẻo nhưng trên ngón tay lại có nhiều vết chai sạn, rõ ràng không phải người sống trong nhung lụa.
Thấy tôi không nói lời nào, chàng lấy ra một miếng bánh đút cho tôi, rồi nhìn về phía xa.
Lũ lụt vừa rút, dị/ch bệ/nh hoành hành, dân chúng lầm than.
Chàng thở dài, thấp giọng nói: «Ta là đại sư huynh của Thái Tông Môn, nhưng môn phái đã lụi bại từ lâu, chỉ còn lại mình ta. Nếu con không chê, ta nhận con làm đồ đệ nhé?»
Nói xong, chàng cởi chiếc áo khoác ngoài vương mùi thảo dược khoác lên người tôi, biểu cảm tĩnh lặng.
«Tông môn nghèo khó, không bằng những danh môn chính phái, con đến đó cũng chỉ đủ ăn đủ mặc. Nếu con chê, tự tìm đường sống cũng được, số bạc này để lại cho con, đường phía trước còn dài, thế đạo lo/ạn lạc, con nhất định phải bảo trọng.»
Chàng đưa chiếc túi nhỏ đầy những miếng vá cho tôi, để tôi tự quyết định.
Tôi ôm lấy chân chàng nói: «Sư phụ.»
Hệ thống kinh hãi: «Ngươi ng/u quá! Nhìn là biết hắn là kẻ nghèo kiết x/ác, M/a Tôn mới là người giàu có!»
Tôi m/ắng hệ thống: «Ngươi biết cái gì, ta cần một người cha hiền (nam mama).»
02
Sự tức gi/ận của hệ thống lên tới đỉnh điểm, bảo tôi bị mỡ lợn làm mờ mắt, bị tên tiểu bạch kiểm này mê hoặc, sau này chắc chắn sẽ hối h/ận.
Tôi thề với trời, đối với sư phụ, ngoài sự tôn kính, tôi chẳng có chút tâm tư nào khác.
Bởi vì sư phụ tôi, là người cha hiền tuyệt vời nhất trên thế giới này.
Mạo phạm mẹ tôi, tôi sẽ bị sét đá/nh!
Chàng không nói dối, Thái Tông Môn đúng là nghèo rớt mồng tơi, hai thầy trò chúng tôi muốn ăn cơm phải tự tay cày cấy.
Sư phụ mỗi ngày sau khi dạy tôi luyện công xong, liền buộc tóc lên, búi một kiểu đuôi ngựa thấp, chạy ra vườn sau trồng khoai lang, hành lá, dưa chuột, cà tím.
Chàng cái gì cũng biết, còn biết tự làm đậu phụ.
Tôi muốn làm việc, chàng không cho.
Tôi nhất quyết đòi làm, chàng đành đưa cho tôi một cái bình tưới nhỏ, bắt tôi đi theo sau lưng chàng tưới nước.
Những vụn vặt và gánh nặng của cuộc sống, chàng đều gánh vác hết. Nhìn tôi ôm bát ăn ngấu nghiến, chàng cười cong cả mắt, gắp miếng trứng chiên vàng óng cho tôi.
«Tiểu Đào con không biết đâu, trước kia Thái Tông Môn của chúng ta đông người lắm, náo nhiệt vô cùng, đến giờ ăn cơm còn phải tranh nhau.»
Tôi lau miệng, định hỏi các sư thúc của tôi đi đâu cả rồi, nhưng không dám hỏi.
Sư phụ nói: «Thế đạo quá lo/ạn, yêu m/a lộng hành, sư phụ vô dụng, không bảo vệ được họ.»
Giọng chàng bình thản, nhưng tôi nghe mà tan nát cõi lòng.
Thế là tôi ôm lấy sư phụ, thề với trời: «Con nhất định sẽ làm nên nghiệp lớn, chấn hưng tông môn!»
Sư phụ cười, vỗ vỗ đầu tôi: «Con còn nhỏ thế này, sao gánh nổi trọng trách lớn như vậy? Con có thể bình an lớn lên là sư phụ yên tâm rồi.»
Hệ thống ở bên cạnh lạnh nhạt nói: «Ăn cơm độn, có tiền đồ gì chứ? Ngươi nhìn M/a Tôn xem.»
Nói xong nó phát trực tiếp hình ảnh M/a Tôn cho tôi xem.
Thiếu niên tuấn tú ngồi bên cửa sổ, tiện tay lấy ra một nắm lá vàng ném ra ngoài cửa sổ, dòng sông chở những lá vàng trôi đi chậm rãi.
Tôi bình phẩm: «Cái kiểu đ/ốt tiền đầy u ám này, tôi không thích.»
Một người phụ nữ xinh đẹp nhào dưới chân hắn, khóc lóc nói: «A Hà, ta là mẹ đây.»
M/a Tôn lạnh lùng nói: «Mẹ? Người mẹ vứt bỏ ta vào khe núi để tự sinh tự diệt năm ta ba tuổi sao?»
Người phụ nữ xinh đẹp khóc không thành tiếng, muốn biện minh cho mình nhưng bị M/a Tôn ngắt lời.
«Nếu người không phải mẹ ta, ta đã gi*t ngươi lâu rồi, cút đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa.»
Hệ thống: «Ngươi nhìn xem, hắn đáng thương biết bao, chẳng lẽ ngươi không động chút lòng trắc ẩn nào sao?»
Tôi cạn lời.
«Thứ nhất, sự đáng thương của hắn không phải do tôi gây ra. Thứ hai, thiết lập kiểu người thiếu thốn tình thương rồi u ám đã lỗi thời rồi. Cuối cùng, hắn hơi đụng hàng với thiết lập của tôi. Tóm lại, tôi rất không thích hắn.»
Hệ thống: «……»
Không bao lâu sau, sư phụ lại nhặt thêm một sư muội về cho tôi.
Một cô bé g/ầy gò, khuôn mặt đen nhẻm, ăn cơm ngấu nghiến.
Ừm, tôi đã là đại sư tỷ rồi.
Sư phụ nhặt trẻ con rất mát tay, năm tôi mười bảy tuổi, môn phái đã lớn mạnh lên thành sáu người.