Khác với lần trước, lần này tôi lắp tủ ngay trước cửa nhà họ.

"Vật cản đường" cuối cùng cũng được giải quyết, lúc này tôi mới phát hiện ống nhòm trên cửa đã bị đ/ập vỡ.

Gã trọc và vợ hắn trở về vào ngày hôm sau.

Nhìn thấy bức "tường" chắn ngang cửa nhà mình, hai vợ chồng đứng sững ở cửa thang máy cả mấy phút.

Lần này hắn không còn lý do đến gây sự với tôi nữa.

Hắn bảo đó là tủ của hắn, thì tôi dời sang chỗ hắn. Hắn nói không được làm hỏng tủ, ấy thế mà tôi phục hồi y nguyên như cũ.

Không một tì vết.

Gã trọc không ngờ rằng, tốn công tốn sức bao nhiêu, cuối cùng lại tự đào hố ch/ôn mình.

Nhưng dù tức đến mấy cũng đành chịu, hắn phải lủi thủi tìm người tháo dỡ cái tủ đó.

Xè xè.

Đôi vợ chồng vốn không giữ được miệng, sau lần thua đ/au này lại im hơi lặng tiếng cả tuần, không đến quấy rối tôi nữa.

Nhưng tôi không nghĩ họ thực sự biết nhẫn nhịn.

Nếu ban đầu họ chỉ gh/ét cay gh/ét đắng tôi, thì giờ đây chắc chắn muốn x/é x/ác tôi ra từng mảnh.

14

Có một đêm thằng bạn rủ tôi đi nhậu, về đến nơi thì đường đã vắng tanh.

Gần khu có con đường đất bỏ hoang, tôi buồn tiểu quá nên rẽ vào giải quyết.

Vừa kéo quần lên đã cảm thấy đ/au nhói sau lưng.

Quay lại nhìn, là hai gã đàn ông, một m/ập một g/ầy, đều đeo khẩu trang và đội mũ.

Dù ánh sáng mờ nhạt nhưng tôi vẫn nhận ra một kẻ - thân hình lùn bè, đôi mắt tam giác sát khí ngút trời - không ai khác chính là gã trọc.

Giỏi lắm, không đọ được mánh khóe nên chuyển sang dùng vũ lực à.

Chả trách mấy ngày nay gã trọc im hơi, té ra đang rình cơ hội, chọn đêm tối gió lộng, nơi không người không camera để ra tay với tôi.

Tôi xoa vai giả vờ không nhận ra hắn.

"Hai chú, trên người tôi chẳng có gì giá trị đâu. Đừng quên đang sống trong xã hội pháp trị, muốn động thủ thì suy nghĩ kỹ đi."

Gã g/ầy bên cạnh gã trọc cầm cây sắt, phớt lờ lời tôi, liếc mắt với đồng bọn rồi vung gậy đá/nh tới.

Đến nước này, giảng đạo lý chỉ thêm mất lịch sự.

Tôi không chần chừ, một cước đ/á trúng tim cua gã g/ầy.

Tôi có luyện qua võ, cú đ/á này đủ khiến gã g/ầy gục ngã.

Hắn lảo đảo mấy bước, nằm lăn dưới đất không gượng dậy nổi.

Gã trọc cũng cầm gậy sắt xông tới. Tiếc là động tác của hắn quá chậm chạp trong mắt tôi. Nếu không nhờ đá/nh lén, họ đã không đụng được tôi. Tôi dễ dàng gi/ật lấy cây gậy.

Sau đó, tôi tập trung đá/nh vào một chỗ - ống chân hắn.

"Á - á -"

Gã trọc gào thét thảm thiết.

Bình thường trông hùng hổ là thế, ai ngờ chịu đò/n kém cỏi. Tôi mới đá/nh chừng chục cái hắn đã ôm chân lăn lộn.

Thấy tôi vung gậy chuẩn bị đ/ập nữa, gã trọc hét: "Mày muốn gi*t người à? Tao nói mày nghe đây là xã hội pháp trị! Mày nghĩ kỹ đi!"

Đây chẳng phải lời thoại của tao lúc nãy sao?

Tôi cười xỉu.

15

Thấy dạy đủ rồi, tôi vứt gậy bỏ đi.

Nhưng về đến nhà tôi lại hối h/ận.

Hối h/ận vì đá/nh gã trọc quá nhẹ tay, lẽ ra phải tận dụng cơ hội hiếm hoi này mà trị hắn thật đ/au, đằng nào hắn cũng không dám báo cảnh sát.

Sáng hôm sau thức dậy, nhóm cư dân náo nhiệt hẳn lên vì tin tức về gã trọc.

Hóa ra chân gã trọc bị tôi đá/nh g/ãy, phải gọi cấp c/ứu giữa đêm, ồn ào cả khu.

Chân g/ãy nên phải nằm viện.

Những ngày gã trọc nằm viện, cả tòa nhà như trút được gánh nặng.

Không lo gặp phải đôi vợ chồng đi/ên cuồ/ng khi dắt chó đi dạo, chẳng sợ bị m/ắng vì dùng điện thoại trong thang máy. Có người còn nói giá mà nhà này dọn đi cho khuất mắt thì tốt biết mấy.

Một tuần sau, gã trọc xuất viện về nhà.

Vợ hắn đỡ chồng, phía sau còn có gã tóc vàng g/ầy nhom.

Nhìn dáng người, y hệt tên g/ầy đêm nào ám toán tôi.

Hôm đó đúng thứ Bảy, tôi đang phân vân giữa đặt đồ ăn hay tự nấu thì cửa đột nhiên vang lên mấy tiếng đ/ập k/inh h/oàng.

Ra xem, vợ gã trọc đang dùng búa đ/ập nát khóa vân tay nhà tôi.

Không hiểu con đi/ên này đang diễn trò gì đây?

Ả ta lắc đầu lia lịa, dáng vẻ du côn, ánh mắt đầy khiêu khích: "Có ý kiến gì không?"

Tôi mỉm cười.

"Không có ý kiến, đ/ập hỏng thì chị đền thôi."

"Tao đền? Mày nằm mơ à! Chuyện chồng tao bị mày đá/nh g/ãy chân còn chưa tính sổ đây!"

"Vậy là chị đang vu oan nhé. Chồng chị g/ãy chân sao lại đổ lỗi cho tôi? Chẳng lẽ từ nay ảnh ăn không ngon, ỉa không thông, đẻ không được cũng đổ tại tôi?"

Mặt vợ gã trọc đột nhiên tái mét, như thể tôi vừa chạm đúng nỗi đ/au.

"Mày nói nhảm cái gì thế!"

16

Ả ta đùng đùng nổi gi/ận, như kẻ đi/ên không ghì nổi, lao vào định cào cấu tôi.

Khi móng vuốt sắp chạm mặt, tôi tóm lấy cánh tay ả.

Nghĩ ả đang mang th/ai, tôi không dùng sức, chỉ đẩy nhẹ ra.

Ả ta như bị xe đ/âm, lảo đảo lùi mấy mét rồi ngã phịch xuống đất.

Sau đó ả rú lên: "đá/nh người rồi! Đàn ông đá/nh đ/ập phụ nữ có th/ai đây!"

Tôi nhướng mày.

Gã g/ầy từ nhà đối diện xông ra.

"Chị ơi, không sao chứ?"

"Bụng em đ/au quá..."

Vợ gã trọc ôm bụng, mặt mày nhăn nhó.

Tôi không nhịn được: "Thôi đừng diễn nữa chị, diễn dở lắm."

Gã trọc không biết từ lúc nào đã chống gậy đứng ở cửa, tay cầm điện thoại quay phim.

Gã g/ầy gằn giọng: "Thằng chó đẻ, mày liên tục gây khó dễ cho chị tao và anh rể. Họ làm gì mày mà mày đ/ộc á/c thế? B/ắt n/ạt người lương thiện, mày không thấy hổ thẹn sao? Tao cảnh cáo, chị tao và đứa bé trong bụng mà có mệnh hệ gì, mày phải đền mạng!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và thanh mai trúc mã là đôi phế vật nhất kinh thành

Chương 6
Ta cùng thanh mai trúc mã vốn là đôi kẻ vô dụng. Năm tám tuổi, đích huynh của hắn mắng chúng ta là lũ ngốc, xứng đôi với loài chó, cả ngày ấy chúng ta đều nhẫn nhịn. Đêm xuống, liền gọi huynh trưởng của hắn cùng đi tìm bảo vật, rồi đẩy y xuống nước, khiến thanh mai trúc mã của ta đường hoàng trở thành đích tử. Sau khi nếm trải sự ngọt ngào của việc làm kẻ vô dụng, chúng ta lại hướng mắt về phía phụ thân ta. Người chê mẫu thân vô dụng, chỉ sinh ra mỗi mình ta là nữ nhi, liền ngang nhiên rước ngoại thất vào phủ, ân ái mặn nồng. Ta cùng thanh mai trúc mã giả vờ vô dụng suốt một năm trời, mới lén bỏ thuốc đoạn tử tuyệt tôn vào trà của phụ thân, lại hạ độc kẻ ngoại thất kia. Phụ thân ngỡ là kẻ thù ám hại, sợ hãi không thôi, từ đó chẳng dám đưa ngoại thất về phủ nữa. Cứ ngỡ tháng ngày sau này không cần phải giả vờ vô dụng nữa. Nào ngờ đến năm cập kê, Quý phi tuyển phi cho Ngũ hoàng tử, liền vừa mắt ta vì thấy ta yếu đuối dễ bảo. Ngũ hoàng tử vốn lòng dạ độc ác, trong phủ thê thiếp đầy đàn. Khi bốn mắt nhìn nhau, ta cùng thanh mai trúc mã đều hiểu rõ. Lại đến lúc chúng ta phải liên thủ mà giả vờ vô dụng rồi.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Diệu Diệu Chương 7