Sau vài lời xã giao, Thanh Thái Yên dẫn theo những viên linh thạch còn chưa kịp ấm vào người hướng đến cửa hiệu lò đan trên phố.

Chủ hiệu vừa nhìn trang phục của Thanh Thái Yên đã không thèm để tâm. Nàng cũng chẳng bận tâm, thuận tay chọn lấy vật vừa mắt, không người quấy rầy lại càng thêm thích.

Thanh Thái Yên dạo quanh những chiếc lò đan sặc sỡ, dựa vào kinh nghiệm hành y nhiều năm, đồ càng lòe loẹt lại càng vô giá trị. Vừa định quay gót, chợt phát hiện trong góc có chiếc đỉnh đen phủ đầy bụi.

- Chủ quán, lò đan này giá bao nhiêu? - Nàng chỉ tay về phía góc tối.

Chủ hiệu kh/inh khỉnh nhếch mép, tưởng chọn được đồ tốt ai ngờ lại lựa thứ mẫu mã quê mùa tồn kho. Nhìn bộ dạng nghèo nàn của khách, hắn hào phóng vung tay: - Các lò khác đều trên vạn linh thạch, nếu cô thật tâm muốn cái này, ta b/án rẻ nghìn linh thạch.

Thanh Thái Yên cười mắt híp thành đường cong, không quên nịnh nọt: - Chủ quán quả là phóng khoáng, gói giúp ta vật này.

M/ua xong lò đan, nàng lại xoay người vào hiệu may. Thanh Thái Yên ngắm nghía mấy tấm vải sặc sỡ trong cửa hiệu, hứng thú chọn mấy mẫu xanh lục, lại điểm thêm vài tấm thanh đạm. Màu xanh - sắc màu của sự sống, nàng luôn tin như thế.

Chọn chừng mười bộ, lại tiêu hết nghìn lượng bạc. Từ chối đề nghị giao tận phủ của chủ hiệu, Thanh Thái Yên tự tay xếp đồ vào linh giới. Sang cả tiệm trang sức bên cạnh, nàng m/ua thêm trâm cài hình bướm đậu hoa dát vàng, trâm ngọc tử tinh cùng vòng hạt châu, tốn thêm năm trăm linh thạch.

Số linh thạch còn lại được nàng cẩn thận cất vào linh giới. Tay không bước ra phố, Thanh Thái Yên nghe lỏm được tin Phủ Hầu vứt x/á/c một nàng hầu đi/ên vào lò gốm hôm qua, nay đã tắt thở. Lòng vui như mở cờ, nàng m/ua thêm ít quà vặt rồi luyến tiếc trở về dinh thự.

Chương 11: Học nghệ Côn Ngô

Vừa bước vào Phủ Hầu, Thanh Thái Yên đã thấy mọi người nghiêm trang trong đại sảnh. Tò mò, nàng trái lại thường lệ không về viện riêng mà xông thẳng vào chính đường tìm chỗ ngồi.

Thanh Thái Yên liếc nhìn quanh phát hiện gương mặt lạ. Thú vị thay, nàng thầm nghĩ.

- Thưa phụ thân, nhi nhi lần này hạ sơn chính là phụ trách chiêu m/ộ tân sinh. Tiêu chuẩn tối thiểu là Luyện Khí trung kỳ, Mạn Mạn vừa đủ điều kiện - Thanh Dực mỉm cười nói.

Đúng rồi, người huynh trưởng thân yêu này hẳn chưa biết nàng đã có thể tu luyện.

Nhìn cảnh gia đình hòa thuận, Thanh Thái Yên đột ngột chen ngang: - Ồ? Vậy ta cũng đi xem thử.

Thanh Dực lúc này mới chính diện nhìn em gái: - Ở nhà muốn nghịch ngợm đã đành, không có linh lực ra ngoài lăng xăng làm gì?

Thanh Thái Yên nhìn sắc mặt đang đỏ tía tai của Thanh Mạn Mạn mà bật cười. Thanh Dực chưa hiểu chuyện, may nhờ Thanh phụ hóa giải:

- Khụ... Yên nhi giờ đã đạt Trúc Cơ kỳ, con cứ để nó đi - Lời nói chẳng sai, Thanh Thái Yên thầm nghĩ dù cha không cho phép nàng vẫn sẽ đi.

Nét mặt Thanh Dực thoáng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: - Kỳ thi nhập học tổ chức dưới chân núi Côn Ngô, ngày mai xuất phát. Hai người hãy chuẩn bị hành trang.

Hóa ra vị huynh trưởng này không phải kẻ vô n/ão, vẫn biết đối xử công bằng.

Sau buổi hội nghị, Thanh Thái Yên trở về mộc ốc. Vốn chẳng có gì để sửa soạn, chỉ lo bộ y phục mới không kịp hoàn thành. Sáng mai sẽ phải đi xem xét.

Qua thử thách ở Vụ Ất Cổ Lâm, trong trận chiến với báo hai đầu, nàng đã đột phá thành công tới Kim Đan kỳ. Ở cảnh giới này, trong đan điền đã hình thành viên châu kim sáng rực, trông thật đẹp mắt.

Thanh Thái Yên dẹp bỏ tạp niệm chìm vào giấc ngủ, ngày mai còn phải lên đường.

Trời vừa hừng sáng, nàng đã rời Phủ Hầu tìm đến hiệu may. May thay y phục đã xong, nàng nhét đồ vào linh giới rồi vội vã quay về.

Trong không gian bảo vật, nàng chọn bộ bào phục xanh lục điểm hoa bạc nơi eo, tay áo xếp lớp như đóa hoa nở rộ. Vì phải hành trình dài, nàng không đeo bất kỳ trang sức nào.

Giữa trưa, thị nữ tới thông báo tập trung ở cổng phủ. Thanh Thái Yên đảo mắt, thôi đành không trêu đùa nữa, ngoan ngoãn ra cổng.

Thấy Thanh Mạn Mạn với đống hành lý cồng kềnh, nàng không nhịn được mỉa mai: - Trên đường sẽ không có người khiêng đồ cho ngươi đâu.

Thanh Dực cũng nhíu mày: - Các môn phái đều phát đồ dùng cơ bản, không cần mang nhiều thế.

Thanh Mạn Mạn mặt đỏ như gấc, đành dẹp bỏ mấy gói lớn, chỉ giữ lại vali đầy ắp trang sức.

- Đi thôi - Thanh Dực phất tay, dẫn đoàn hướng tới quảng trường ngoại thành Đao Thủy. Chờ thêm lát, Thanh Thái Yên liếc mắt ước lượng chừng nghìn người tụ hội.

Hai lão giả râu tóc bạc phơ lên tiếng: - Một nghìn hai trăm tân sinh Vân Sơn Quốc đã tề tựu. Chúng lão là người phụ trách chiêu sinh Côn Ngô, mong các vị hợp tác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Hòa Ly, Tướng Quân Quỳ Gối Xin Nàng Nhìn Lại Một Lần

Phu quân của ta, Trấn Bắc tướng quân Lục Hành, hôm nay đã chính thức đưa kẻ tiểu thiếp hắn nuôi ở biệt viện phía tây thành lên làm thứ thất. Ngoài sân náo nhiệt cứ như ngày hội. Ta chỉ lặng lẽ ngồi yên trong phòng. Nghe rõ mồn một tiếng tơ tiếng trúc vọng lại từ chính đường, nghe bà mẹ chồng nắm tay người mới cười ha hả: - Cục cưng của mẹ, đừng sợ! Cha cùng huynnh trưởng nhà nó sắp chết ngoài Bắc Cương rồi, họ Thẩm còn chẳng giữ được mình, huống chi cái đồ tiểu mao đầu này dám động đến ngươi? Ta cũng nghe được giọng phu quân mặc bộ áo đỏ chói mắt, đứng trước cửa tân phòng hứa hẹn với ả tiểu thiếp yêu kiều: - Nàng mà dám quấy nhiễu, lập tức tống cổ vào gia miếu! Cả đời gõ mõ tụng kinh! Tất cả bọn họ đều đang chờ ta nổi loạn. Họ tưởng rằng họ Thẩm ta sắp đổ, giờ đây có thể ngang nhiên muốn làm gì thì làm. Có lẽ còn đang tính toán làm sao vắt kiệt giá trị của ta, rồi hào phóng ban cho cái đặc ân được quỵ lụy phục dịch bọn họ. Ôi thật là "nhân từ" làm sao! Ta nhìn nét chữ cha hiện rõ trước mắt: - Địch quân đã hàng, phụ huynh đại thắng, ngày mai dâng tù binh trước thềm cung. Ngẩng đầu nhìn cảnh nội trạch kỳ lạ này, ta khẽ nhếch mép cười.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0